[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 19

31276329191_085530ec68_o

CHAPTER 19

 

Chanyeol bị buộc thôi học trước ngày rời đi. Vị giáo viên giáo dục đặc biệt của anh, người luôn vị tha và tốt với Chanyeol đưa cho anh một mẩu giấy nhớ màu hồng và vỗ nhẹ vào lưng anh, nói rằng tương lai Chanyeol sẽ tươi sáng hơn nếu anh đi theo một con đường khác. Baekhyun nghĩ điều đó thật mỉa mai làm sao khi một giáo viên dạy mọi người lại nói điều đó với một cậu học sinh yêu thích việc học tập. Nếu không phải ở trường học, còn nơi nào khác để anh có một tương lai tươi sáng hơn sao?

Baekhyun chỉ thấy Chanyeol hai lần, một ở lớp học, sau đó là trong lớp giáo dục đặc biệt của anh. Cậu phải lên văn phòng giải trình cho sự vắng mặt trong vài ngày gần đây, mặc cho ngài hiệu trưởng không mấy hài lòng với những gì cậu nói. Cậu tự cắn lưỡi trước khi bản thân có thể nói ra điều gì đó khiến mình có nguy cơ bị đuổi học, nhưng sao cậu lại phải quan tâm đến vấn đề này chứ? Trường học không phải chỉ là một việc vặt thôi sao.

Cậu nặng nề thả người ngồi xuống ghế và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ trong suốt tiết toán, ngủ suốt tiết lịch sử, sau đó xin phép được đến phòng nghỉ suốt tiết nghệ thuật ngôn ngữ, chỉ để có thể dành ra nửa tiếng bên ngoài lớp học. Khi giáo viên yêu cầu gặp cậu sau giờ học, Baekhyun gạt sự tức giận của cô sang một bên với câu đùa vui vẻ: “Em mắc chứng táo bón nghiêm trọng ạ.”

Baekhyun gần như mất tập trung suốt cả buổi cho tới tận khi tiếng chuông hết giờ vang lên và cậu đang trên đường đi tới sân cỏ cho lần tập luyện cuối cùng trước mùa giải. Chân cậu đã lành lại đáng kể, ở xương bánh chè của cậu giờ chỉ còn một vết bầm khó coi nơi trước kia từng có vết khâu. Dùng một chút thuốc kháng sinh giúp cho các khớp còn đau, vì thế cậu chạy tốt trong một vài trận luyện tập đầu tiên cho đến khi cái chân lại bắt đầu đau lần nữa.

Cậu ngó lơ nó, mặc dù nó cũng chẳng gây ra bất cứ lỗi nào trong từng bước chạy của cậu. Rồi huấn luyện viên tập trung tất cả các cầu thủ lại vào giữa sân.

“Sehun đâu rồi?” Huấn luyện viên hỏi.

Jongin luồn chiếc khăn qua mái tóc đầy mồ hôi, ẩm ướt của nó, sau đó vắt khăn lên vai, cười toe, “Cậu ấy đến muộn ạ. Cậu ấy phải đi làm tình nguyện ở trung tâm hiến máu hôm nay.”

“Gì cơ? Cậu ta đi hiến máu vào ngày trước trận đấu? Aizz!”

Baekhyun thúc khuỷu tay vào Jongin khi huấn luyện viên kết thúc việc khái quát lại lần thứ một trăm về những thủ tục của ngày mai cho cả đội. “Hiến máu? Từ khi nào nó tham gia phục vụ cộng đồng vậy? Sehun có lẽ còn chẳng biết phục vụ cộng đồng là gì nữa ấy chứ.” Cậu trêu chọc, mặc dù lời của cậu cũng chẳng sai thực tế chút nào.

“Oi, mày thực sự chẳng quan tâm chút nào tới tin đồn mấy ngày gần đây, huh?” Jongin cười khúc khích, “Sehun lại mời Luhan đi chơi và cậu ta đã đồng ý. Giờ Sehun đang cố gắng gây ấn tượng với cậu ta bằng cách tham gia mấy sự kiện tình nguyện đó. Tao không biết nó đang nghĩ gì, nhưng Sehun sẽ không nghe tao đâu, tao nghĩ nó là… mày gọi đó là gì ấy nhỉ, yêu đến si mê?”

Baekhyun suýt chút nữa sặc nước bọt của chính mình. Sau lần sầu muộn và thổn thức ở bàn trong canteen trường ngày hôm ấy, Sehun đã lấy hết can đảm tỏ tình lần thứ hai? Giờ thì cậu cho rằng câu thành ngữ “Thành Rome không dễ gì xây trong một ngày” có lí hơn một chút rồi. “Tao sẽ gọi nó là ăn đập,” Baekhyun khịt mũi, cả hai cùng cười phá lên khi tiếp tục luyện tập.

 

 

Khi mọi người đã hoàn thành việc tập luyện, Baekhyun thấy Chanyeol ngồi ở nơi mà anh vẫn thường ngồi trên khán đài không có mái che, kiên nhẫn chờ đợi cậu nói câu “Về nhà thôi” trước. Baekhyun đã giao cho anh một vài bài tập để làm trong lúc ngồi đó, mặc dù bài tập khá dễ, chỉ yêu cầu Chanyeol không gì khác ngoài tự viết tên mình một trăm lần. Nó lặp đi lặp lại và nhàm chán, nhưng luyện tập làm nên cả quá trình.

Trên đường ra ngoài, cậu nhìn thấy Yifan lôi từ một trong những chiếc tủ chứa đồ dài ra một chiếc túi nặng.

“Cậu cũng là một phần của đội thể thao à?” Baekhyun hỏi đầy tò mò, quyết định rằng sẽ không nguy hại gì khi đối xử với cậu ta như một người bạn cùng trường, vì cậu không có ý đe dọa gì đến thân phận bí mật của cậu ta cả.

Yifan nhìn cậu, sau đó xách cái túi đựng dụng cụ lên với nụ cười nhăn nhó. “Oh, không, nhà trường cho tôi mượn một trong mấy chiếc tủ đựng đồ lớn này vì đồ cảnh sát của tôi quá to để có thể nhét vừa vào những cái tủ nhỏ. Tôi không thực sự có đủ thời gian để di chuyển và thay đồ trước khi ca làm bắt đầu, vì thế tôi tiết kiệm một chút thời gian bằng cách này.” Cậu ta nói, “Khoai tây chiên lớn đâu rồi?”

“Khoai tây chiên lớn?” Baekhyun nhíu mày, nhìn sang bên cạnh nơi Chanyeol lẽ ra nên ở đó, “Oh… vẫn chưa thấy đâu cả.”

“Ah.”

Một khoảng lặng.

Baekhyun khẽ nâng mắt lên, sau đó liếc nhìn xung quanh, để quan sát động tĩnh quanh chỗ họ. Cậu hi vọng Yifan không vội đi. “Nghe này, anh tôi, ừm, anh ấy sẽ bị đưa đi vào ngày mai; tôi không biết anh đã nghe tin tức gần đây chưa, nhưng anh ấy làm bị thương một đứa từ trường Jeon-Il khá là tệ và…”

“Và cậu muốn tôi nói vài lời với mấy gã ở trụ sở?”

Cậu gật đầu.

“Tôi rất muốn giúp cậu, khoai tây chiên nhỏ, nhưng khi một vụ đã đóng lại, nghĩa là đã xong. Mặc dù…” Yifan lơ đãng, “Tôi có thể giúp cậu làm giấy chứng nhận. Khoai tây chiên lớn đã giúp cậu lúc trước và chúng tôi cũng bắt được vài tên tội phạm trên diện rộng. Một việc làm dũng cảm như vậy nên được khen thưởng. Tôi không biết nó sẽ mang lại lợi ích gì, nhưng có còn hơn không, huh?”

“Thật chứ? Cậu… Cậu sẽ làm thế?”

Yifan bật ngón cái lên. “Tôi sẽ gửi fax về vấn đề này cho một người bạn của tôi làm việc ở trụ sở quanh đây. Cậu ấy tên là Kyungsoo, và nếu cậu ấy nhận được nó, cậu ấy sẽ nói cho cậu biết phải làm gì tiếp, trước…” Cậu ta kiểm tra chiếc đồng hồ đeo tay của mình, “Sáu giờ chiều.”

“Cảm ơn…” Baekhyun nói, sự kích động dâng lên tận cổ họng cậu, “Cảm ơn…”

“Không có gì, bạn bè với nhau để làm gì chứ.” Yifan rời đi, để lại Baekhyun trong căn phòng đựng đồ với một cái vỗ vai nhẹ nhàng.

 

 

Cảm thấy tốt hơn trước, Baekhyun chậm rãi bước từng bước một với Chanyeol, trở về nhà. Cậu nhận ra nếu mọi chuyện không diễn ra suôn sẻ, đây có thể là lần cuối cùng họ cùng nhau đi học. Nó không thể bị lãng phí được, vì thế cậu mua kem từ chợ địa phương với vài đồng tiền lẻ và đưa cho Chanyeol vị anh yêu thích. Đây là một trong những hành động của họ mà cậu sẽ nhớ một cách đau đớn.

“Hey,” Baekhyun nói sau khi họ đã đi qua vài dãy nhà mà không nói bất cứ điều gì với đối phương, “Tôi xin lỗi về việc ở trường học. Anh… không thể đến trường và nhiều thứ. Lẽ ra họ nên để anh ở lại sau tất cả những gì mà tôi đã nói trước mặt mọi người…” Cậu có lẽ đã thì thầm vài lời báng bổ, nhưng ai lại không chứ, trong một tình huống bất công như thế này?

Chanyeol liếc nhìn xuống em trai mình và lắc đầu. “Ổn mà,” Anh nói.

“Không ổn, mặc dù vậy, anh thích trường học… Khỉ thật, anh có thể còn thích trường học hơn hết thảy những người ở đó, anh muốn trở nên thông minh hơn… và anh muốn học hỏi. Tôi chỉ… thấy rất phiền khi họ không để anh ở lại.” Baekhyun nói, đá hòn đá cuội dưới chân giống như cách cậu làm với trái bóng, thỉnh thoảng chuyền nó qua lại giữa hai chân.

“Ổn mà,” Chanyeol lặp lại, “Chanyeol không đến trường để học tập… không phải luôn luôn như vậy…”

Baekhyun cắn cây kem của mình.

“Chanyeol… muốn đến trường bởi vì Baekhyun…” Một nụ cười dần lan rộng trên hai gò má của anh, “Bởi vì đi học với Baekhyun khiến Chanyeol hạnh phúc, bởi vì Chanyeol… không, anh… muốn làm bạn của Baekhyun.” Chanyeol nhìn xuống những ngón chân của mình khi cả hai đi bộ, vì thế mái tóc xoăn của anh gần như bao phủ hết nửa trên khuôn mặt. “Anh đã thực sự rất hạnh phúc… mặc bộ đồng phục này… và ăn trưa với Baekhyun… và còn xem Baekhyun chơi bóng đá nữa! Anh yêu thích trường học là bởi vì Baekhyun.”

Khi Baekhyun nghe từng lời nói từ tận trong sâu thẳm trái tim Chanyeol, tim cậu thắt chặt lại trong lồng ngực. Có lẽ mắt cậu đã nhòe đi vì những giọt nước mắt, chúng có lẽ đã trào ra ngoài khóe mắt cậu, và cậu có lẽ đã lau chúng đi bằng gấu áo của mình.

Chanyeol không hề nhận ra điều đó.

Baekhyun khẽ mỉm cười. “Hey, Chanyeol, chúng ta đã là bạn rồi mà. Chúng ta là những người bạn thân nhất,” Cậu gật đầu như một cách khẳng định, “Chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó khi anh trở thành người giáo viên thông thái nhất trên đời và tôi là cầu thủ bóng đá xuất sắc nhất thế giới, phải không?”

Chanyeol gật đầu với một nụ cười rạng rỡ khiến trái tim Baekhyun đau đớn đến tan nát.

 

 

Cuộc điện thoại của Kyungsoo tới vào sau lúc sáu giờ chính xác bốn mươi hai phút mười ba giây, cũng không phải Baekhyun ngồi đợi và theo dõi thời gian đâu. Cậu đang ăn tối cùng Chanyeol (như thường lệ với thịt hộp, giá đỗ, và trứng), khi cuộc gọi đến muộn tới và một giọng nói quen thuộc trả lời câu “Xin chào” ở đầu dây bên kia.

Cuộc trò chuyện không kéo dài quá lâu, bởi hầu hết đều là Kyungsoo xin lỗi khi không giúp được gì nhiều về vụ của Chanyeol bởi hồ sơ đã được mang tới bệnh viện mất rồi. Mẩu tin tốt duy nhất đó là đây chỉ là một khoảng thời gian thử thách mà thôi; nếu Chanyeol cho thấy biểu hiện hành vi tốt trong vòng ba năm, anh sẽ được trở về nhà. Đó không phải là tin tức tốt nhất, nhưng ít nhất cũng có gì đó. Baekhyun cảm ơn Kyungsoo rồi gác máy.

Thật kì quặc, trái tim cậu không chùng xuống bởi nó vốn đã tan nát từ lâu rồi, từ lần đầu tiên cậu phát hiện ra rằng chính cậu chứ không phải ai khác là lí do khiến cho Chanyeol thành ra như bây giờ. Không có gì giúp cậu vượt qua được cơn chấn động ấy.

Trên bàn ăn tối, cậu cố gắng làm cho tình huống trở nên thoải mái nhất có thể, mặc dù cơm nấu không được ngon cho lắm và cậu suýt chút nữa đã nôn ra ngay sau khi cho thịt hộp vào miệng. Cậu gắp thêm giá đỗ vào bát của Chanyeol và nhìn anh trai mình ngấu nghiến hết như một con thú đói bụng. Baekhyun không thể ngừng quan sát Chanyeol.

“Anh có một hạt cơm ở ngay đây này,” Baekhyun cười khúc khích, chỉ tay vào khóe môi mình để chỉ cho Chanyeol thấy hạt cơm ở đâu trên khuôn mặt anh.

Chanyeol lau nhầm bên.

Baekhyun lắc đầu và với tay ra gạt hạt cơm bằng ngón tay cái, sau đó cho vào miệng nhẹ nhàng nhai, “Đừng ăn nhanh như thế, anh thậm chí còn chẳng buồn chút nào sao?”

Chanyeol chỉ hơi nghiêng đầu, và Baekhyun nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó.

 

 

Khi bữa tối kết thúc và mẹ Baekhyun trở về nhà với một đống giấy tờ, bà bảo Baekhyun giúp Chanyeol gói ghém đồ đạc. Thật đau lòng làm sao khi nhìn từng thứ đồ nhỏ nhặt mà Chanyeol sở hữu chậm rãi được gói lại đặt trong những chiếc vali cho tới khi căn phòng lại trở về trạng thái trống rỗng ban đầu, các bức tường không còn trưng bày những tấm ảnh gia đình nữa và sàn nhà thì sạch sẽ.

Chanyeol có vẻ như biết chuyện gì đang xảy ra, anh ngồi gấp quần áo của mình lại, gói chúng vào trong chiếc vali mà anh đã dùng khi mới chuyển tới đây. Baekhyun từ chối giúp đỡ, cậu đã không còn cầm lòng được vào khoảnh khắc nhìn thấy Chanyeol gấp bộ đồng phục của anh lại.

Sau một lúc, khi tất cả đồ đạc của Chanyeol đã được xếp ngay ngắn dựa vào bức tường và cậu trai với mái tóc xoăn đang nằm sấp dưới ánh sáng mờ nhạt tỏa ra từ chiếc tủ đầu giường khiến cho cuốn vở của anh gần như được chiếu sáng hết cả, Baekhyun cuối cùng cũng bước vào phòng. Căn phòng lạnh lẽo và trống rỗng, nếu như không có những chậu hoa Baby’s Breath thẳng hàng trên bệ cửa sổ.

Cậu nằm xuống bên cạnh Chanyeol và giơ ra thứ gì đó.

“Ôi không! Rita Repulsa (*) lại một lần nữa phá hủy thành phố với chiến binh mạnh nhất của bà ta, Goldar (**)!” Cậu hét lên bằng giọng hoạt hình giống nhất mà cậu có thể, đặt món đồ chơi Siêu nhân đen của mình lên trên cuốn vở của Chanyeol. Cậu bắt chước tiếng hét tuyệt vọng của một nạn nhân nữ. “Ahh! Cứu với! Siêu nhân đỏ và đen, xin hãy cứu tôi!”

Baekhyun cười toe khi thấy nụ cười của Chanyeol, bởi vì đây không phải là siêu nhân màu đen phiên bản Khủng long Sấm sét mà chỉ là món đồ chơi cũ mà cậu đã giữ trong nhiều năm. Vài năm trước, cậu đã đánh mất siêu nhân Khủng long Sấm sét, nhưng cậu chưa bao giờ quá quý trọng nó như mô hình nhân vật nguyên bản. “Siêu nhân đỏ đâu rồi? Tôi không thể làm điều này nếu thiếu anh ấy!” Cậu giận dữ.

Chanyeol bò dậy khỏi mặt đất và lục lọi trong chiếc balo của mình, sau đó lôi ra một con siêu nhân màu đỏ đã cũ và bị trầy xước hết cả.

“Rita Repulsa đang trên đường trốn đến ngọn núi của những chiếc hộp, chúng ta không thể để bà ta trốn thoát như thế được!” Baekhyun la lên.

“Anh sẽ dùng thanh kiếm Blaster (***) của mình!” Chanyeol kêu lên.

“Ôi không, có một trận tuyết lở! Nó đang cuốn lấy tôi, Chanyeol!” Cậu cười, dùng cuốn vở của Chanyeol phủ lên mô hình nhân vật của mình.

Cả hai người lần nữa làm sống dậy những cuộc phiêu lưu như lũ nhóc con trong khoảng một tiếng đồng hồ nữa trước khi câu chuyện khép lại, và Rita Repulsa bị tống vào tù mà thực chất là trong chiếc vali của Chanyeol. Baekhyun thoáng nhìn khuôn mặt Chanyeol, và cậu thề rằng từ trước tới giờ cậu chưa từng thấy anh hạnh phúc hơn thế. Nhẹ cười khúc khích, cậu với tay đưa siêu nhân màu đen của mình cho Chanyeol. “Đây, anh có thể giữ nó. Nó là món đồ chơi yêu thích của tôi, nhưng tôi nghĩ anh sẽ giữ nó tốt hơn, thế nên khi chúng ta gặp lại, chúng ta có thể đánh cho Golder phải bỏ chạy, được chứ?” Cậu cười.

Chanyeol nhận món đồ chơi với đôi mắt mở to, cẩn thận nắm trong tay. Anh ngước nhìn Baekhyun.

Trong giây lát, Baekhyun cảm nhận được vòng tay Chanyeol ôm lấy mình. Anh ôm cậu thật chặt, và cả hai cùng im lặng trong một, hai phút. Họ chỉ ôm nhau, dùng hơi ấm của đối phương để làm dịu đi nỗi đau hiện tại, và họ dành một chút thời gian cảm tạ Chúa vì những gì họ đã có, những gì họ không có. Chanyeol đã ôm cậu rất nhiều lần trước đây, nhưng đã bao giờ cậu ôm anh trai mình như thế này hay chưa? Đã bao giờ cậu luồn những ngón tay vào mái tóc Chanyeol, hay cảm nhận những giọt nước mắt của Chanyeol làm ướt đẫm chiếc áo của cậu? Đã bao giờ cậu ước mình có thể ôm ai đó thật chặt để họ không bao giờ rời đi?

Họ cùng nhau nói về mọi thứ khi đêm dần trôi qua. Họ cười về những câu đùa ngốc nghếch. Họ chia sẻ những câu chuyện. Baekhyun nói về những gì họ từng làm cùng nhau. Chanyeol nói về những gì mà anh còn nhớ. Sau đó, giữa lúc đang chơi trò Corny knock-knock (****) (Chanyeol rất thích hỏi ‘ai ở ngoài đó’ sau khi Baekhyun nói ‘cốc cốc’, ngay cả khi câu thoại trả lời không bao giờ hài hước) và kể chuyện ma, Chanyeol chìm vào giấc ngủ.

Baekhyun cũng vậy, nhanh chóng khép mi mắt lại sau khi ghi nhớ rằng

Chanyeol bị dị ứng với đào.

Chanyeol thích đi tàu lượn siêu tốc.

Chanyeol thích hét lên sau khi uống coffee.

Chanyeol thực ra thuận tay trái, nhưng cậu luôn bắt anh viết bằng tay phải.

Chanyeol cho rằng kì lân là có thật.

Chanyeol…

[End Chapter 19]

(*) Rita Repulsa: Nhân vật phản diện trong Power Rangers [here]

(**) Goldar: [here]

(***) Kiếm Blaster: [here]

(****) Trò Corny knock-knock: để giải thích ra kể cũng hơi khó, nhưng đại loại là nó dựa vào cách chơi chữ thôi. Ví dụ như này nhé:

  • Từ ‘Justin’ được tách thành ‘just in’ hợp với cả câu sẽ là ‘Trong trường hợp bạn muốn gọi, đây là số của tôi.’
  • Từ ‘Harry’ được đọc lái là ‘hurry’ nghĩa là ‘Mau lên ra mở cửa cho tôi.’

=> Trò chơi không có nhiều muối cho lắm :)))

Advertisements

2 thoughts on “[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 19

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s