[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 16

ckrf7oquoambd4q

CHAPTER 16

 

Phải mất một lúc lâu Chanyeol mới nhận ra điều gì thiếu vắng khỏi khu vực thân quen này, những chậu hoa bằng đất sét và mùi hương thơm ngào ngạt của hoa thủy tiên vàng cùng hoa hồng vẫn thường chào đón anh. Những vệt màu trên mảnh đất xám gần đó đã biến mất, bị bịt kín bởi những tấm ván cũ và sợi dây xích đung đưa qua lại mỗi khi gió thổi qua. Trong suốt một khoảng thời gian dài, Baekhyun quan sát Chanyeol, đôi môi cậu mím lại thành một đường còn ánh mắt thì chuyển dời sang nơi khác.

Đôi môi Chanyeol mấp máy rất khẽ, như thể đang đọc thầm từng con chữ trên tấm biển lạ lẫm kia trong đầu rồi mới chuyển nó thành lời được. Phải mất một lúc lâu anh mới đọc được chữ “ĐÃ BÁN” đỏ tươi rõ nét trên đó, và mất thêm một chút thời gian nữa để hiểu ý nghĩa thực sự của nó là gì. Anh nhìn Baekhyun, bối rối, âm thầm đặt câu hỏi, khẩn cầu một đáp án.

“Chanyeol… Đó là…” Cậu thở dài, không có khả năng trấn an Chanyeol bởi chính cậu cũng bất ngờ. Sau khi bà cậu qua đời, mẹ cậu kiên quyết giữ lại cửa hàng mặc cho những khó khăn về tài chính mà họ phải gánh. Ngay cả khi số tiền họ nợ nần lên đến hàng ngàn won, mẹ cậu cũng chưa từng bán cửa hàng hoa cho bất cứ người thu mua đất nào có hứng thú bởi đó là tất cả những gì họ còn giữ lại được, một vật gia truyền. Kí ức về nơi này vô cùng đáng quý đối với gia đình cậu. Nó đáng quý với cả Chanyeol.

Chanyeol nhìn chằm chằm vào tấm biển một hồi lâu, rất lâu và Baekhyun thì chẳng còn lòng dạ nào để kéo anh đi cho đến khi anh cúi xuống nhặt mấy chiếc chậu đất sét vỡ bị bỏ lại trên mặt đất. Hầu hết các loại hoa đã bị ném vào thùng rác, những bông hoa héo rũ bị vứt xuống đất để phân hủy theo cách của tự nhiên.

“Hey, đừng nhặt những thứ đó nữa,” Baekhyun căn dặn, lo lắng Chanyeol có thể bị đứt tay bởi những mảnh vỡ sắc nhọn từ chậu và đồ gốm.

Bên cạnh cửa hàng hoa có một hàng rào dùng để dự trữ đất cho những chậu hoa mà giờ đây cũng bị phá tan tành. Hình ảnh hàng rào trắng hoàn hảo bị phá gãy bởi mớ dây thép quả là cảnh tượng khủng khiếp, nhưng nó không ngăn được Chanyeol bước lên nơi đã từng là thiên đường của mình và bắt đầu nhặt những đóa hoa dập nát một cách lặng lẽ.

Baekhyun đi theo anh, dùng tay xua đuổi lũ ruồi và mạng nhện đang tràn vào mảnh đất. Cậu biết có một lí do mà mình luôn tránh bãi cỏ phía sau này. “Chanyeol, trời sắp tối rồi,” Cậu nói, “Chúng ta nên về nhà trước khi…” Cậu không biết phải thốt lên điều gì khi quanh cảnh bãi cỏ phía sau dần hiện lên trong tầm mắt. Lần cuối cậu nhìn thấy, nó chỉ là một mảnh đất vuông nhỏ, đầy bụi bặm, vậy mà giờ đây, nó được bao phủ trong một lớp lông vũ trắng muốt làm từ hoa Baby’s Breath. Nhìn cứ như nơi đây được tuyết phủ trắng vậy. Tất cả những bụi hoa đều được cắt tỉa cẩn thận và sắp xếp một cách hoàn hảo. Baekhyun dường như còn nghe được cả tiếng hoa cười khúc khích khi cậu bước chân vào khu vườn ngập tuyết đó.

Cậu chưa bao giờ thấy nhiều hoa Baby’s Breath như thế mọc trên một mảnh vườn trước đây, đặc biệt khi chỉ có mình chúng chứ không đi kèm hoa hồng hay bất cứ loài hoa nào khác ở trung tâm.

Chanyeol không phiền khi Baekhyun khám phá ra mảnh đất thần tiên của mình, anh bắt đầu đào xới mảnh đất màu mỡ bằng tay không. Một cách cẩn thận, anh đặt những cây hoa héo rũ xuống cái hố nông vừa đào, rồi lại lấp đất lên.

Baekhyun suýt chút nữa đã nghĩ mình đang tham dự một tang lễ trọng thể bởi cậu chưa bao giờ thấy Chanyeol nghiêm túc đến thế trong cuộc đời, đến mức mà cậu cảm thấy mình cần phải tôn trọng nghi lễ chôn cất và đứng sang một bên.

“Hoa… cũng có cảm xúc nữa,” Chanyeol khẽ mỉm cười, ngừng một chút và liếm môi như đang suy nghĩ phải nói gì tiếp theo, “Mọi người nghĩ…chúng không có… vì họ không lắng nghe.”

“Thật vậy sao? Giờ chúng đang nói gì?” Baekhyun khúc khích và quyết định hùa theo khi Chanyeol ngắt một cọng hoa từ khóm hoa Baby’s Breath trắng nhỏ rồi cài nó ra sau vành tai Baekhyun.

“Em… rất thông minh, Baekhyun. Em có thể làm được mà,” Chanyeol nói, mặc dù rất xấu hổ, “Đó… đó là những gì chúng nói.”

 

 

Trên đường đi bộ về nhà, giữa hai người vẫn có một khoảng cách an toàn, không giống như khi cả hai bắt đầu lên đường sau trận bóng đá. Không khí hơi ngượng ngập một chút, nhưng Baekhyun nghĩ chỉ có mỗi cậu là cảm thấy thế bởi Chanyeol còn đang bận bịu phân tâm ngắm nhìn những bông hoa quế trúc nở rộ trên bức tường gạch và con chó nhà hàng xóm (Chanyeol còn sủa đáp lại chúng nữa).

Mặt trời đã hoàn toàn chìm xuống phía sau đường chân trời khi hai anh em đến gần ngôi nhà tồi tàn nhưng ấm cúng của họ. Baekhyun dừng lại trước cổng khi thấy trong nhà có ánh đèn, điều đó có nghĩa là mẹ cậu tan ca sớm từ công việc làm thêm buổi tối của bà. Có ai đó đang ở cùng với mẹ, dù Baekhyun không nhìn rõ đó là ai qua bức tường. Thông qua giọng nói vọng ra cổng ngoài, điều duy nhất cậu có thể biết được đó là mẹ đang nói chuyện với một người đàn ông.

“Hai đứa sẽ về ngay thôi mà. Ông thấy đấy, Chanyeol là một đứa trẻ đáng yêu, nó sẽ chẳng làm hại ai cả…” Baekhuyn nghe thấy mẹ cậu nói với người đàn ông lạ mặt.

“Vâng, tôi hiểu, bà Byun, nhưng theo đúng tình hình thì chúng tôi không có lựa chọn nào khác. Cậu ấy sẽ phải rời khỏi đây trong vòng ba ngày nữa. Một nhân viên của chúng tôi sẽ tới đón cậu ấy vào buổi chiều, vì vậy xin bà hãy vui lòng chuẩn bị giấy tờ đầy đủ vào lúc đó giúp cho.”

Baekhuyn nuốt khan, cố kìm nén khao khát muốn xông vào tranh cãi với người đàn ông kia cho tới cùng về những gì được cho là cần thiết. Trong thực tế, cậu biết nóng nảy cũng không giải quyết được gì, nhất là trong những chuyện “trẻ con” không có tiếng nói thế này. Cậu ghét cái cách người ta đối xử với mẹ mình, cậu không chịu nổi cách người đàn ông kia nói về Chanyeol như thể anh chỉ là một con chó cảnh mà ông ta có thể mang từ nơi này sang nơi khác như một thứ hàng hóa.

“Đi thôi,” Cậu thì thầm với Chanyeol, nắm lấy cổ tay kéo anh ra khỏi cánh cổng. Cậu thậm chí còn không dừng lại để ném chiếc túi đựng đồ thể dục qua bờ tường hay thay đôi giày tập bóng ra bởi cậu đang choáng ngợp trong cơn oán giận đến mức không thể ngăn mình suy nghĩ như trẻ con một lần nữa.

Không nói một lời, Chanyeol lẳng lặng đi theo cậu, ngay cả khi hai người đã đi bộ hàng dặm, băng qua mọi bến xe bus và ga tàu hỏa gần đó. Cuối cùng, Baekhyun quyết định đi tàu điện ngầm và xếp hàng phía sau một người đàn ông có chiếc áo khoác dày màu hạt tiêu. Khi đến lượt họ mua vé, cửa bán vé đóng sập xuống.

“H-Hey! Xin lỗi!” Cậu hét lên, cố gắng dùng tay đẩy tấm cửa kính ra, “Chúng tôi cần mua hai vé!”

“Chúng tôi đóng cửa rồi,” Người phụ nữ ở quầy bán vé nạt lại.

“Chúng tôi rất cần nó, làm ơn đi.” Baekhyun nói, đập vài tờ tiền giấy tương đương với tiền vé tàu xuống quầy. May mắn thay, người phụ nữ đó chấp nhận số tiền và đưa cho họ hai tấm vé một chiều.

“Chúng ta… sẽ đi đâu?” Chanyeol cuối cùng cũng lên tiếng hỏi khi cả hai đứng trước đường ray, tiếng rền từ máy móc của những đoàn tàu không ngừng rít lên, vang vọng khắp bến tàu điện ngầm. Cả đời mình, Chanyeol chưa bao giờ đi tàu điện ngầm vì cha anh luôn giúp anh học tại nhà và anh cũng chẳng bao giờ có cơ hội đi ra ngoài một mình. Anh có thể sẽ bị lạc vì xuống nhầm trạm, hoặc còn chẳng xuống khỏi tàu lần nào.

“Không sao đâu, chúng ta sẽ có một chuyến đi. Anh chưa bao giờ có một chuyến đi phải không?” Baekhyun hỏi, một bên mày nhướn lên, “Anh biết đấy, kiểu như đi câu cá hay leo núi cùng gia đình ấy?”

Chanyeol ngây người nhìn Baekhyun.

Baekhyun thở dài, quay mặt nhìn về phía trước vừa đúng lúc đoàn tàu dừng lại trước cả hai. Cậu phải kéo Chanyeol vào thật nhanh để tìm một chỗ ngồi tốt trên đoàn tàu gần như là trống hết chỗ vì giờ chạy muộn của nó. Vài cô cậu thanh niên đang gật gù với chiếc headphone phát ra thứ nhạc đinh tai nhức óc, một người đàn ông vô gia cư nằm ngang trên ba hàng ghế, một người phụ nữ đứng tuổi đang sắp xếp lại số hàng vừa mua được trong ngày ở gần cửa. Baekhyun kéo Chanyeol qua chỗ hai chiếc ghế trống và thả túi đựng đồ thể dục nặng trĩu xuống sàn.

“Cha tôi đã từng dạy tôi cách chơi bóng.” Baekhyun cuối cùng cũng lên tiếng sau một lúc, cựa quậy chân và xoa lên vết bầm nay đã hơi ngả sang tím chỗ xương bánh chè, “Ông ấy mua cho tôi đôi giày tập bóng đầu tiên và nói tôi sẽ làm nên nghiệp lớn, có khi còn vào được World Cup nếu tôi luyện tập đủ chăm chỉ. Thế còn cha anh thì sao, Chanyeol? Anh có nhớ chút gì về cha mình không?”

Chanyeol chậm rãi lắc đầu, nở nụ cười ngốc nghếch.

“Thế còn mẹ anh?”

“Mẹ… mẹ thích hoa Baby’s Breath.” Chanyeol ngay lập tức trả lời, “Bởi vì… bởi vì chúng khiến mẹ hạnh phúc… và chúng cũng khiến Chanyeol hạnh phúc nữa…”

“Tôi đoán là anh nhớ mẹ mình nhiều lắm, huh?”

Chanyeol gật đầu.

 

 

Sau khi đã qua trạm dừng chân thứ mười, đoàn tàu rít lên rồi dừng lại và các cánh cửa tàu đồng loạt mở cho các hành khách lần lượt đi ra. Không biết mình đang ở đâu, Baekhyun và Chanyeol lại đi bộ tiếp và tìm thấy một quán bán đồ ăn nhỏ để Baekhyun mua cho mình một bát mì ramen và mua cho Chanyeol một cuộn kimbap. Đồ ăn có vị ngọt như mật ong sau một chuyến đi dài.

Khi bữa tối đã được xử lý, Baekhyun vẫn không biết họ đang ở đâu cho đến khi cả hai đi tới chỗ bảng danh mục liệt kê tất cả các chuyến tàu chạy được sắp xếp theo màu rất thuận tiện cho việc đọc. Họ đang ở cách nhà mình ít nhất một tiếng, mặc dù thời gian có cảm giác còn dài hơn thế. Cậu biết mình chưa lên kế hoạch tốt lắm cho chuyến đi lần này.

Baekhyun nhìn thấy một nhóm người vô gia cư ngồi xếp hàng dựa vào tường sân ga và nghĩ họ trông không mấy thân thiện, vậy nên việc lựa chọn ngủ qua đêm ở ga tàu bị loại ra. Hầu hết các dịch vụ vận chuyển đều đã nghỉ trừ taxi, thứ vốn quá tốn kém so với số tiền cậu có trong tay.

Lựa chọn duy nhất của cậu là đến một nhà tắm xông hơi rẻ tiền mở cửa 24/7 với chế độ giảm giá cho khách nghỉ lại qua đêm. Đó là lần đánh cược gần nhất và an toàn nhất cậu có thể thắng vào thời điểm này, vậy nên Baekhyun chọn nó.

May mắn thay, cả hai tìm thấy một nhà tắm xông hơi gần đó và Baekhyun dùng nốt số tiền lẻ cuối cùng cho hai bộ khăn tắm và quần áo. Hai anh em đều tắm một lượt để rũ cho sạch đất cát và bụi bẩn bám trên người, lần này, Baekhyun chắc chắn kì cọ thật sạch cho Chanyeol. Khi gội đầu cho anh trai, cậu lại một lần nữa cảm nhận thấy vết sẹo dày trên da đầu anh, và những ngón tay trần của cậu vuốt ve nó thật nhẹ nhàng. Cậu cũng không để chút xà phòng nào lọt vào mắt Chanyeol.

 

 

“Chanyeol, tôi muốn ăn trứng.”

“Tên anh là Chanyeol. Tên tôi là Baekhyun,” Baekhyun nằm nghiêng sang một bên và lẩm bẩm, dùng chiếc khăn tắm của mình cuộn thành gối. Sàn giữ nhiệt nơi họ đang nằm rất ấm, và cậu cảm thấy vô cùng sảng khoái sau khi được tắm và khoác lên mình một bộ quần áo sạch đến mức cơn mệt mỏi cũng kéo đến nhanh chóng.

“Baekhyun,” Chanyeol thì thầm sau lưng cậu, nhưng rồi trở nên yên lặng khi không nghe thấy câu trả lời. Một lúc lâu sau, Chanyeol chắc cũng đã ngủ rồi, bởi vì cả hai đều rất yên lặng.

Khoảng hai mươi phút hoặc chừng ấy thời gian trôi qua, và Baekhyun vẫn còn thức, dù đôi mắt cậu khép lại. Và rồi, cậu cảm thấy cơ thể ấm áp của Chanyeol áp vào lưng mình, cả cơ thể cậu cứng đờ trong chốc lát khi một cánh tay vòng qua eo cậu. Cậu cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh trượt xuống gáy mình. Baekhyun không chắc phải miêu tả cảm giác này thế nào, nhưng cậu quyết định thà không miêu tả nó còn đỡ kì cục hơn và cuối cùng cậu cũng chìm vào giấc ngủ, bởi vì, lần đầu tiên trong đời, cậu cảm thấy đủ an toàn để buông bỏ, nhưng cũng đủ ích kỷ để giữ chặt lấy.

[End Chapter 16]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s