[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 12

005vsjqqgw1eewzo6s9dxj31400p0qcs
✨✨✨

CHAPTER 12

 

Baekhyun cảm thấy nhẹ nhõm khi hôm nay là thứ Bảy, chứ không phải thứ Sáu.

Cậu đoán giờ cả trường đều biết về chuyện đã xảy ra rồi, điều đó cũng có nghĩa mọi lời bàn tán sẽ tập trung vào cậu và Chanyeol. Tin tốt duy nhất trong chuỗi sự kiện thất bại lố bịch này là giải đấu đã được hoãn lại sau đó, chắc là bởi một đám cầu thủ đội Jeon-Il có dính dáng tới vụ kiện tụng còn hai chân sút chính của đội Hye-Seong đang trong thời gian dưỡng bệnh (mà giải thi đấu cũng không phải chuyện quan trọng nhất tồn tại trong tâm trí cậu lúc này).

Lần này Baekhyun đã tới một bệnh viện khác (nó trông giống một phòng khám hơn là bệnh viện) để chân cậu được băng bó đúng cách. Bác sĩ nói cậu vẫn còn may lắm khi không bị gãy cái xương nào sau khi phải nhận một cú đập mạnh vào khớp xương mà theo lẽ tự nhiên, sẽ gây ra tổn thương nghiêm trọng đến suốt đời. Có một mảng màu đỏ tía đậm xung quanh đầu gối mà nếu như ấn vào, cậu sẽ đau đến không chịu nổi nhưng thật may mắn vì xương của cậu vẫn còn giữ được nguyên vẹn. Nếu Chanyeol không can thiệp kịp lúc, có thể cậu đã mất đi một chân rồi. Có thể cậu sẽ phải lệ thuộc vào đôi nạng hay chiếc xe đẩy trong một thời gian dài cũng nên.

Nếu Chanyeol không cứu cậu, Baekhyun có lẽ đã để vuột mất ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá, điều này… thật không công bằng. Cậu nghĩ cái cách thế giới vận hành thật bất công làm sao khi luôn ưu ái những người không xứng đáng có được những điều kì diệu. Baekhyun nghĩ cậu không xứng đáng được chạy trên đôi chân của mình sau tất cả những gì Chanyeol đã phải từ bỏ cho cậu, từ bỏ vì cậu.

 

 

Hai người cuối cùng cũng nói chuyện lại với nhau lúc mẹ Baekhyun dời nhà đi làm sau khi đưa Baekhyun tới phòng khám, để mình cậu với Chanyeol ở nhà. Cả hai chưa nói với nhau câu nào kể từ khi sự việc đó xảy ra (Baekhyun cảm thấy thoải mái hơn khi gọi đó là một tai nạn) vì vậy bầu không khí căng thẳng vẫn ngày một leo thang khi Baekhyun chủ động bước vào phòng Chanyeol trước.

Cậu không thể nhớ nổi bản thân đã bao nhiêu lần đặt chân vào phòng Chanyeol trừ đêm hôm qua. Trước khi Chanyeol dọn vào ở, phòng anh chủ yếu được dùng làm kho chứa đồ, vì thế nên vẫn còn nhiều thùng và đồ đạc chưa dỡ ra xếp cạnh những bức tường mỏng. Trong phòng không có đệm, bàn học hay chỗ cho bất cứ ai đi lại ngoại trừ bước lên tấm chăn trải xuống dưới nền mà Chanyeol dùng để nằm trên mặt sàn lạnh. Lượng mưa lớn từ tháng trước đổ xuống đã khiến khắp mặt sàn đọng đầy nước. Baekhyun nghĩ mình còn ngửi thấy cả một vài chỗ bị mốc nữa.

Thế mà, dù phải chống chọi với điều kiện sống nghèo nàn như vậy, Chanyeol vẫn cố gắng tạo cho mình một khoảng không gian thoải mái trong căn phòng tồi tàn ấy. Một vài chiếc thùng đựng đồ được lật úp xuống tạo thành bàn học cho Chanyeol, anh còn nhét một vài tờ báo xuống dưới tấm chăn trải dưới nền để tránh cho nó bị ẩm. Chanyeol đang ngồi cạnh “chiếc bàn” của mình và Baekhyun tới ngồi xuống bên cạnh anh, chừa ra một khoảng giữa hai người.

“Chân của Baekhyun không sao chứ?” Chanyeol lên tiếng hỏi trước, điều làm Baekhyun ngạc nhiên (và cả nhẹ nhõm).

Trong tất cả bao nhiêu thứ Chanyeol có thể hỏi hoặc nói, anh chọn lo lắng cho Baekhyun đầu tiên.

Cậu gật đầu, duỗi thẳng chân đang bị băng bó để không ép hay làm căng các khớp xương. “Không sao đâu. Bác sĩ nói nó sẽ hoàn toàn khỏi trong vòng một tuần,” Cậu nói một cách bình thường nhất có thể, “Cảm ơn anh. Anh đã rất dũng cảm.”

Chanyeol cười rụt rè, gật đầu sau một khoảng lặng ngắn ngủi. “Baekhyun… cũng sẽ làm như vậy với anh mà…” Anh gập mép trang giấy mà mình đang luyện tập đặt câu lại, đánh dấu nó trong sự hồi hộp, “Bởi vì Baekhyun là em trai của anh mà…” Anh lại mỉm cười, như thể ý nghĩ trong đầu khiến anh ấm lòng đến độ có thể nở một nụ cười mặc cho tâm trạng không mấy tốt.

Baekhyun phải tự vấn với lương tâm sâu thẳm của mình. Cậu sẽ thực sự làm điều tương tự cho Chanyeol chứ? Vẫn còn quá sớm để trả lời, hay có lẽ quá muộn để thừa nhận. Câu trả lời lúc này không còn quan trọng nữa.

Điều khiến cậu phiền lòng nhất là Chanyeol không hề biết mình sẽ bị đưa đi khỏi đây trong một tuần nữa. Anh khiến cậu nhớ về một chú chó già không biết rằng nó sẽ bị người ta cho một cái chết không đau đớn cho đến tận phút cuối. Ngay khi bị hiện thực thức tỉnh, Baekhyun cảm thấy trái tim cậu như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt.

Baekhyun không ngừng tự đổ lỗi cho bản thân, cậu không chắc mình có thể nói với Chanyeol về việc họ sắp không còn được gặp nhau trong một thời gian rất dài như thế nào nữa, cũng như việc cả cậu và mẹ không thể nói cho Chanyeol biết việc cha anh đã qua đời. Theo như những gì Chanyeol hiểu, cha anh chỉ là đang đi một chuyến công tác dài ngày thôi, mặc dù sự thật là ông vốn đã thất nghiệp một thời gian rồi, và…

đã mất.

Cậu thở dài, liếc nhìn qua cánh tay đang đặt trên chiếc bàn tạm thời của Chanyeol. Chữ viết của anh đã khá hơn sau bao lần luyện tập, nhưng một vài câu vẫn vô nghĩa hay khoảng cách giữa các chữ bị sai. Baekhyun chỉ vào một từ. “Bóng đá được đánh vần với phụ âm cuối ‘gi-eok’ (ㄱ) ở dưới nguyên âm. Chook-gu (축구),” Cậu chậm rãi đánh vần, chầm chậm đọc cả câu, “Baekhyun thích… bóng đá…” Tim cậu lại nhói lên lần nữa.

“Chanyeol, anh phải cho mọi người thấy mình đủ thông minh… Tôi biết anh vốn thông minh mà. Có lẽ họ sẽ thay đổi cách nghĩ nếu anh cho họ thấy anh cũng có thể đọc và viết như những người khác.”

“Như… những người khác?” Có một nỗi đau đớn và tổn thương vô hạn toát lên trong đôi mắt Chanyeol khi anh nắm chặt hơn chiếc bút chì trên tay, lại hướng ánh nhìn chăm chăm vào tờ giấy trắng đầy dòng kẻ ngang.

“Ý tôi là…” Baekhyun thở dài, “Tôi không phải có ý đó, Chanyeol…”

“Vậy ý của em là gì?” Giọng Chanyeol trầm xuống và nhẹ đi nhiều, như mất hết sức lực, “Ý của em là gì?”

“Ý tôi là… tôi tin tưởng ở anh.”

 

 

Baekhyun không nhận ra đã muộn thế nào cho đến khi ngước nhìn chiếc đồng hồ tích tắc treo trên tường phòng Chanyeol. Gần năm giờ chiều rồi. Cậu thật sự sẽ chẳng để ý đến thời gian nếu không có tiếng chuông cửa vang lên, điều này thật kì lạ bởi gia đình cậu hiếm khi có khách đến chơi còn đám bạn cậu cũng rất ít khi ghé qua. Baekhyun rõ ràng là kiểu người ghét những cuộc viếng thăm không báo trước.

“Ai vậy?” Cậu lên tiếng, muốn trì hoãn nhiều hơn là thật sự nghe câu trả lời. Cậu nghĩ đó có thể là người đưa thư, nhân viên tiếp thị tận nhà hoặc thậm chí là người đến đòi nợ chứ không đời nào cậu nghĩ tới việc vừa mở cửa ra thì thấy Luhan đang nhìn chằm chằm vào mình. Baekhyun thề là tim cậu suýt chút nữa vọt ra khỏi lồng ngực vì kinh ngạc còn cái chân đau của cậu nhũn ra như thạch khi cơn sốc ban đầu qua đi. Luhan trong truyền thuyết đang làm gì ở trước cửa nhà cậu vậy?

“Chanyeol có nhà không?” Luhan hỏi, vào thẳng vấn đề.

Baekhyun xoa xoa gáy. “Err, yeah, có đấy,” Cậu trả lời cậu ta, “Làm sao mà cậu…”

“Sehun.”

“Oh.” Sehun đáng chết, dám tiết lộ địa chỉ nhà cậu cho một người hoàn toàn xa lạ!

“Nếu cậu thắc mắc, tôi đến để gia sư cho Chanyeol,” Cậu bạn người Trung Quốc với đôi mắt nai nói không một chút do dự hay bị vấp giữa các từ. Hèn gì cậu ta được bầu làm lớp trưởng lớp 3-3 trong cả ba năm liên tiếp. Baekhyun cho rằng Luhan nói tiếng mẹ đẻ của cậu còn lưu loát hơn chính cậu nữa. “Tôi lo cho cậu ấy sau khi nghe tin,” Cậu ta bình tĩnh nói và với một cách có chủ đích khẽ nhíu một bên mày lại khiến Baekhyun có cảm giác như một chú cún con bị đá ra khỏi nhà, “Tôi có thể nói chuyện với cậu ấy chứ?”

“Yeah, chân tôi vẫn ổn, cảm ơn vì đã lo lắng,” Baekhyun mỉa mai, nhảy lò cò ra khỏi đường đi của Luhan.

“Tôi chưa bao giờ hỏi về chân của cậu.”

Thật đáng ngạc nhiên, khi Luhan và Chanyeol ở cạnh nhau, Baekhyun cảm thấy ghen tị một cách kì lạ. Chanyeol trông có vẻ vui hơn vì có Luhan ngồi bên cạnh, nhưng vẫn cố tỏ ra không quá bận tâm đến điều đó. Thật không đúng cho lắm khi có những cảm giác nhỏ nhen như ghen tị vào lúc này, cho dù cậu đang cực kì băn khoăn tại sao Luhan trở thành gia sư riêng của Chanyeol và có thể còn có chút thất vọng khi Chanyeol không hề kể gì với cậu về chuyện đó cả.

 

 

“Huấn luyện viên nói sẽ loại mày ra khỏi đội nếu không tìm được người thay thế,” Jongin vừa nói vừa nhai.

Baekhyun nhìn thằng bạn ngấu nghiến bát ramen hải sản trong khi bát của cậu còn chưa được đụng vào. Cái cách cậu ta ăn hàu và lột vỏ tôm bằng hàm răng của mình chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy giải trí rồi. Cậu cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều khi nói chuyện với Jongin trong một xe bán đồ ăn vặt với vài chiếc bàn và ghế nhựa xếp bên ngoài, địa điểm quen thuộc để có một bữa ăn đơn giản. Baekhuyn nhẹ nhõm vì biết Chanyeol sẽ được an toàn khi ở bên Luhan, dù nỗi lo lắng vẫn luôn thường trực ngay cả khi có sự bầu bạn thoải mái của Jongin.

Cậu chán nản dùng đôi đũa khuấy bát ramen của mình, cuối cùng chỉ gắp xúc tu bạch tuộc cho vào miệng nhai. “Cứ để ông ấy làm,” Cậu nói.

Jongin thiếu chút nữa đã bị nghẹn. “Gì cơ?” Cậu ta kinh ngạc hỏi lại, “Aiyaya! Baekaramba,(?) mày bảo cứ để ông ấy làm là có ý gì? Bác sĩ nói chân mày vài ngày nữa sẽ ổn mà, phải không? Nếu giải đấu hoãn lại đến tuần sau thì mày vẫn có thể thi đấu cùng bọn tao!”

“Chanyeol sẽ bị đưa đi khỏi đây.”

Một sợi ramen rơi ra khỏi môi dưới của Jongin. “Đưa đi đâu?”

“Đến một bệnh viện tâm thần, vì cảnh sát nghĩ anh ấy nên là người bị tống vào tù.”

“Vậy việc Park Chanyeol choảng vào mặt thằng đó bằng một viên gạch và đập nó vỡ sọ đến mức não của thằng đó không dùng được nữa là thật hả? “

Baekhyun trừng mắt nhìn thằng bạn.

“Ý tao là,” Jongin nhún vai, “Vậy việc Chanyeol đập vào đầu thằng đó bằng một viên gạch là thật hả?” Cậu trai với làn da được ánh mặt trời ưu ái ngồi im lặng một lúc, và lần này, Baekhyun nghe thấy một lời xin lỗi từ Jongin. Cậu mới chỉ nghe Jongin nói xin lỗi tổng cộng ba lần trong đời, tính cả lần này. Đặc biệt hơn, đó là ba lần mà cậu ta nghĩ trước khi nói. “Này, Baekchu,(?) chúng ta phải tìm được một người thế chỗ nhanh nhất trong vài ngày nếu không thì thua là cái chắc rồi,” Jongin nói, “Chuyện này nghiêm túc đấy.”

“Từ khi nào mày biết nghiêm túc trong việc gì đó vậy?”

“Im đi.”

 

 

Và như thế, một ngày an ổn trôi qua, và họ lại tiến thêm một bước nữa tới gần sự chia ly.

[End Chapter 12]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s