[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 10

140116_gda12
여리 보면 너무 좋네~

CHAPTER 10

 

Nằm viện đã khiến Chanyeol hoàn toàn bình phục, dù cho thỉnh thoảng anh vẫn lên cơn sốt rồi lại hạ rất nhanh. Bác sĩ “Suho” theo như cách Baekhyun gọi (viết tắt của cụm từ thiên thần hộ mệnh; hơi sến nhưng rất phù hợp), đã dặn phải để Chanyeol nghỉ ngơi thật nhiều, ăn uống đầy đủ, đúng giờ, và phải được yêu thương sau đó mới cho Chanyeol xuất viện về nhà.

Sau đêm hôm trước, sau lần Baekhyun bỏ ra khỏi phòng khi tâm trạng Chanyeol vỡ òa và bộc bạch tất cả, hai người không thể nói chuyện bình thường với nhau mà không thấy lúng túng. Mặc dù Chanyeol đã trở lại làm một happy virus tràn đầy năng lượng khi về tới nhà nhưng Baekhuyn vẫn đang cố gắng phục hồi sau cơn chấn động tình cảm kia. Không hiểu sao việc nhìn thấy Chanyeol rơi nước mắt lại tác động đến cậu theo nhiều cách chứ không phải chỉ một. Cảnh tượng đó làm tim cậu nhói đau vì lí do nào đó và có một ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng khiến cậu không thể thoải mái được dù đã cố đưa mình vào giấc ngủ.

 

 

“Mẹ, Chanyeol bảo anh ấy sẽ không đến trường đâu,” Baekhyun nói trong khi cài lại nút áo đồng phục. Không giống như mọi ngày, Chanyeol không bắt chước từng hành động của cậu và cài lộn cúc áo để Baekhyun phải cài lại cho anh nữa.

Người phụ nữ ngừng nhét đống giấy tờ vào chiếc ví nhỏ xíu của mình, vén một lọn tóc ra sau tai. “Sao lại không? Chanyeol yêu trường học lắm mà.” Bà nói như thể Baekhyun không biết điều đó vậy. “Không phải con lại đánh thằng bé đấy chứ, Baekhyun? Mẹ thề là mẹ đã bảo con không biết bao nhiêu lần về việc phải đối xử tốt với Chanyeol, thằng bé chẳng còn bao lâu nữa trước khi nó…”

“Bị đuổi?” Baekhyun kết thúc câu nói với một ánh mắt không mấy vui vẻ, “Con biết.”

Cậu đã nghe lén khi những người lớn nói chuyện về kế hoạch học tập ở trường của Chanyeol, không thì cậu cũng chẳng biết được. Nếu có điều cần nói, cậu không thể hiểu nổi vì sao ban giám hiệu nhà trường lại từ chối để Chanyeol tham gia chương trình giáo dục đặc biệt của họ, trong khi chương trình đó được tạo ra nhằm mục đích giúp đỡ những học sinh bị khiếm khuyết. Baekhyun cúi xuống buộc dây giày nhưng phải dừng lại ngay tại cửa khi nghe thấy tiếng động lớn. Chẳng bao lâu sau, thân hình cao lớn của Chanyeol nhào ra khỏi phòng với mái tóc rối bù, bộ đồng phục nhăn nheo và một nụ cười tinh nghịch nở trên môi.

“Oh, tuyệt lắm, con yêu, hãy có một ngày thật vui vẻ ở trường được chứ? Nhớ ở cùng Baekhyun trong lúc em con tập bóng đấy!” Mẹ Baekhyun vui vẻ reo lên khi khẽ chỉnh trang lại cho Chanyeol.

Baekhuyn đã ra khỏi cửa vào lúc mẹ cậu tiễn Chanyeol đi như thể hôm nay là ngày đầu tiên anh đến trường vậy. Thật phát ngán với cái cách mẹ cưng nựng Chanyeol thay vì đối xử với anh như một người con trai đã trưởng thành. Đành rằng đầu óc anh chỉ bằng đứa trẻ bảy tuổi, nhưng Baekhyun vẫn tự hỏi làm sao anh có thể học hỏi và tiến bộ hơn nếu như mọi người cứ chỉ dừng ở mức tuổi hiện tại của anh thôi. Chính điều đó, nó làm cho cậu thấy ghen tị. Chanyeol có thể sẽ chẳng làm gì sai nhưng những người xung quanh với tâm hồn nhạy cảm vẫn sẽ xun xoe vây quanh dỗ dành anh, như thể anh là đối tượng tiếp theo trở thành hiện tượng trên Youtube giống mấy con mèo con vậy.

Baekhyun thậm chí còn không nhận ra khi Chanyeol bước đến bên cạnh cậu (vì chân anh dài hơn chân cậu nhiều, nên việc đuổi kịp nhanh như vậy cũng phải thôi), nhưng không ai chịu nói lời nào cho đến tận khi tới trường.

 

 

Trong suốt giờ nghỉ, tất cả học sinh đều túm tụm ngoài cửa lớp vì một số người đang phải làm bài kiểm tra lại, vì vậy một số nam sinh cùng trong đội bóng với Baekhyun tụ lại thành nhóm ở cuối dãy hành lang nhỏ hẹp, chia nhau những chiếc bánh Chocopie và cùng so đáp án bài kiểm tra vừa xong. Về phần Baekhyun, lúc đó còn đang mơ màng, cậu để ý đến xung quanh nhiều hơn là nghe cuộc hội thoại của lũ bạn.

“Hey, baby Baek ribs (*), câu 14 mày chọn đáp án nào? Cái câu nói về tiếng chuông độc lập ấy?” Jongin hỏi.

“Huh?” Baekhyun quay trở lại thực tại, “Oh. Tao nghĩ là tao chọn số ba cho câu đó.”

Sehun rên rỉ. “Mày chắc chứ? Tao đã đổi đáp án ngay trước khi nộp bài!”

Những đứa khác khịt mũi.

Baekhyun nhai lớp kẹo dẻo kẹp giữa chiếc Chocopie của mình và nhìn sang bên trái nơi đang có rất nhiều chuyện xảy ra. Cậu nghĩ sẽ thật thú vị nếu như có ai đó quay một bộ phim tài liệu về học sinh trong môi trường sống tự nhiên của chúng và nhận ra rằng con người giống động vật như thế nào khi tụ tập lại và tương tác lẫn nhau. Ở đằng kia là Yixing, cậu bạn người Trung Quốc nói tiếng Hàn rất trôi chảy (cậu ta chuyển đến từ hồi lớp một), đang đắm chìm vào thế giới riêng với chiếc headphone của mình. Baekhyun không nghe nhiều về cậu bạn ấy, ngoại trừ một sự thật là cậu ta đạt vị trí thứ hai trong cuộc thi viết ở học kì trước. Kì đó cậu giành được vị trí thứ ba.

Tiếp đó, một vài nữ sinh đang bàn tán về những ngôi sao nổi tiếng nhất hiện nay, so sánh xem ai đẹp trai hơn ai trong khi mấy đứa con gái đó trát lên mặt hàng đống thứ đồ trang điểm, hết lớp này đến lớp khác. Thậm chí ngay cả trong tiềm thức, đám con gái cũng luôn trăn trở về ngoại hình bên ngoài của mình, thế nhưng lúc nào cũng nghĩ tới việc bình phẩm ngoại hình của người khác. Nếu con gái tuổi teen là động vật, Baekhyun nghĩ chúng sẽ là đàn linh cẩu. Vô hại khi đứng một mình nhưng khi đã tụ tập thành đàn thì quả là đáng sợ.

Kris ở đằng kia đang nói chuyện với Luhan kìa.” Minseok cười cười.

Luhan? Luhan của lớp 3-3? Luhan, cậu con trai có nguy cơ bị phạt vì luôn nhìn ra ngoài cửa sổ? Luhan, người được đồn đại là hoàng tử thất lạc của một triều đại cổ xưa nào đó? Luhan, người đã cự tuyệt tất cả lời thổ lộ của bất cứ ai từ trước tới nay và để cho những đứa con trai hoặc con gái kiêu ngạo nhất phải òa khóc vì xấu hổ đấy sao?

Chuyện này rồi sẽ thú vị đây.

Baekhyun khoanh tay lại sau khi đã phủi sạch vụn bánh trên mặt, quan sát cái cách Kris nói chuyện với Luhan như thể đó chẳng là gì cả vậy. Mấy người này. Kris xem ra đến một phần danh tiếng của Luhan cũng không biết. Mặc dù vậy, đứng từ đây nhìn sang cuối hành lang bên kia, Baekhyun cũng có thể thấy Luhan hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào với cái cách tán tỉnh của Kris. Sau mỗi câu chuyện cười mà Kris cố gắng nghĩ ra, người kể là người duy nhất bật cười còn Luhan vẫn vô cảm như thể Kris vừa mới xúc phạm mẹ cậu ta vậy.

“Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?” Jongin cười cợt, giả vờ đấm vào bụng Jongdae, “Nyeh, nyeh, tôi từ Bankooba (**) tới đây.”

Baekhyun cười khúc khích.

Trong khi lũ bạn cậu đang đặt cược xem liệu những nỗ lực gây ấn tượng của Kris với Luhan có thất bại như những người khác không thì Baekhyun nhìn thấy Chanyeol rẽ qua khúc ngoặt… và Luhan đang vẫy tay với anh kèm theo một nụ cười ngọt ngào.

“Hey, Chanyeol,” Luhan chào đón.

“Xin chào, Luhan!” Chanyeol reo lên một cách tự nhiên và vui vẻ (cực kì không phù hợp với chất giọng nam trung của anh), mặc cho những người xung quanh đang bàn tán về hai người theo kiểu Trời đất ơi, Luhan nói chuyện với cậu ta trước! Chanyeol cười bẽn lẽn và đưa cho Luhan một quyển sách nhỏ, khẽ cúi đầu tỏ ý cảm ơn. “C-Cảm ơn vì đã cho tôi dùng sách của bạn. Tôi thực sự rất thích nó…”

“Không có gì đâu,” Luhan nở nụ cười ấm áp, “Cậu có thể mượn nó bất cứ lúc nào mà, được chứ?”

Chanyeol gật đầu, cười với một Kris đang đứng gần đó trong trạng thái chết lặng, sau đó bước về phía lớp giáo dục đặc biệt của mình cách lớp chủ nhiệm vài cánh cửa.

“Không phải đó là Park Chanyeol sao?”

 

 

“Cậu bị cái gì vậy hả, Byun Baekhyun? Trận đấu quan trọng nhất mùa giải đã gần đến nơi rồi mà bây giờ cậu vẫn không thể cản nổi một pha tấn công hả?”

Baekhyun đưa mắt nhìn xuống đất khi vị huấn luyện viên quát tháo cậu, những người khác trong đội đều kiệt sức và bực bội vì đã phải luyện tập hàng giờ mà vẫn chưa đạt được kết quả như mong muốn. Một cầu thủ trong hàng tiền đạo của họ đột nhiên bị trật mắt cá chân khiến cả đội phải sắp xếp lại vị trí và phải tính toán một chiến thuật mới sao cho phù hợp với đội hình mới đó. Điều đó có nghĩa là nhân ba số giờ tập luyện. Nhân ba sự căng thẳng. Nhân ba sự kì vọng.

“Jongin, cậu phải đứng bên phía cánh phải Baekhyun, đừng có quên chiến thuật của mình!” Huấn luyện viên hét lên, “Nếu các cậu không làm đúng lần này, tất cả chạy mười vòng quanh sân cho tôi!”

 

 

“Huấn luyện viên Jung có vẻ đặc biệt nghiêm khắc với mày đấy,” Jongin than vãn khi quấn chặt chiếc băng quanh vùng mắt cá chân đã đỏ lên của mình. Hiện tại chỉ còn lại hai người trong phòng thay đồ sau khi mọi người đều đã rời đi. “Đừng để bụng, ông ấy chỉ hơi… nhạy cảm về việc giữ vững thành tích cho trường, dù sao cũng không thể thua bọn khốn Jeon-Il đó được.” Nói xong, Jongin khập khiễng từng bước đi lấy túi đựng đồ thể dục của mình.

Baekhyun gật đầu, xoay xoay bả vai đau nhức. Những điều Jongin vừa nói nhắc cậu nhớ tới cuộc đụng độ với vài tên trường Jeon-Il trong ngõ hẻm và cái cách Zitao cứu cậu thoát khỏi trận đòn của bọn chúng. Cậu chắc rằng những tên “du côn” đó đã nhận được bài học nhớ đời, chúng sẽ không tụ tập ở khu vực không phải của chúng nữa. Dù Baekhyun rất muốn kể chuyện này với Jongin vì nó là thằng bạn thân nhất, nhưng cậu đã không làm vậy. Cậu không nghĩ chuyện này quan trọng đến thế.

“Woohyun bị trật mắt cá chân à? Nó đã làm gì thế, ngã cầu thang hả?” Baekhyun khúc khích, mặc dù chủ đề được nói tới không phải cái có thể đem ra làm trò đùa được.

“Yeah, tao đã gọi điện cho nó, nhưng nó không nghe máy. Tao đoán vết thương có vẻ khá nghiêm trọng đấy. Mẹ nó còn gửi đơn kiến nghị lên nhà trường nữa, bà ấy bảo nó bị thương khi ở trường.”

“Đó có phải là tin đồn mày mới nghe được không?”

“Ừ thì, tao nghe nó từ Sehun, Sehun nghe từ Jongdae, còn thằng Jongdae nghe từ… một người nào đó bảo nó thế.”

Baekhyun đảo mắt.

Cậu nghĩ thời điểm Woohyun bị thương có hơi kì lạ. Woohyun bình thường là đứa tràn đầy năng lượng, thẳng tính, nhưng không phải một tên vụng về. Thực tế, nó là cầu thủ nhanh nhất trong đội với những bước chạy xuất sắc nhất. Vài tháng trước, cậu và Nam Woohyun còn cùng tranh chức đội trưởng đội bóng với nhau và Baekhyun được bầu chọn nhiều hơn đơn giản chỉ bởi sự nổi tiếng của cậu. Thực lòng Baekhyun mà nói, cậu phải thừa nhận Woohyun xứng đáng hơn cho cái vị trí đòi hỏi cả kĩ năng và trí tuệ kia.

Với con át chủ bài của đội đang bị thương, Baekhyun không chắc đội của cậu có cơ hội thắng một đội toàn những thành viên to khỏe như trung học Jeon-Il hay không.

 

 

“Baekhyun thật sự… rất giỏi đá bóng,” Chanyeol mỉm cười, từ dưới quai balo giơ lên một ngón tay cái. Lần đầu tiên họ đi sóng bước bên nhau, nhưng Baekhyun vẫn có thể nhận ra Chanyeol đi chậm hơn bình thường vì sải chân của cậu ngắn hơn của anh. Một vệt phớt hồng ngây thơ lan rộng trên gò má bầu bĩnh của Chanyeol, giống một vài cô nữ sinh vừa thổ lộ hết tấm chân tình của mình với chàng trai mà cô thầm mến vậy.

Vì một vài lí do nào đó, tâm trạng Baekhyun rất tốt. Thật sảng khoái khi nghe câu khen ngợi đó từ người khác, đặc biệt là sau những áp lực căng thẳng mà huấn luyện viên vừa dồn lên người cậu khiến cậu có cảm giác mình là cầu thủ chơi tệ nhất trong lịch sử. Đôi giày tập dính đầy bùn đất được đựng trong túi nilon trĩu xuống như thể cậu đang phải vác thứ gì đó nặng vài pound (***) vậy. Chúng quả thật rất nặng. “Cảm ơn,” Cậu không còn lời nào tốt hơn để nói lúc này, khẽ liếc nhìn Chanyeol qua khóe mắt.

Chẳng có gì thay đổi ở anh cả. Chanyeol đã trở lại là Chanyeol với đôi mắt chớp liên tục, nụ cười ngốc nghếch và mái tóc nâu loăn xoăn. Nhìn anh gần giống một chú cún con.

“Anh vẫn muốn tới trường học chứ?” Baekhyun do dự hỏi, thắc mắc không biết có phải trường học vẫn là một đề tài nhạy cảm với Chanyeol hay không.

Chanyeol gật đầu, nở nụ cười rạng rỡ.

“Baekhyun t-từng muốn… trở thành một cầu thủ bóng đá phải không?”

Lần này Baekhyun gật đầu, không nói gì thêm trong một lúc lâu cho đến khi Chanyeol nói tiếp.

“Baekhyun sẽ trở thành cậu thủ bóng đá xuất sắc, tuyệt vời nhất…” Chanyeol khẽ cười nhẹ với suy nghĩ ấm áp trong lòng mình, “Anh không biết… ước mơ của anh l-là gì nữa…”

“Anh từng muốn trở thành một thầy giáo.” Baekhyun nói thật khẽ.

 

 

Mải nói chuyện, Baekhyun không nhận ra họ đã mạo hiểm đi vào con đường mà tối hôm trước cậu đã đi khá xa. Nhà của Zitao đã khuất tầm mắt từ bao giờ, và rõ ràng từ sự thiếu vắng những cánh cổng mở cùng con đường nhỏ hẹp này đã nói lên một điều là họ đang không ở khu vực được chào đón nhất.

Cậu dừng lại và thúc khuỷu tay vào Chanyeol ý bảo quay lại, tuy nhiên, đó là khi cậu nhìn thấy những bộ đồng phục màu vàng mù tạt.

Hiện tại chúng có khoảng bảy người, và một tên mà Baekhyun mơ hồ nhận ra thì chỉ tay vào cậu và Chanyeol như thể chúng đã và đang đợi cậu từ lâu rồi. Lần này, chúng mang theo những thanh gỗ to và dài, tạo nên những âm thanh nặng nề đến đáng sợ khi lũ côn đồ kéo lê vũ khí của chúng trên mặt đường rải nhựa.

“Thằng bạn giỏi võ của mày đâu rồi?” Một tên nhếch mép cười.

Baekhyun đẩy Chanyeol ra sau.

“Chanyeol… mau chạy đi.”

[End Chapter 10]

 

 

(*) Jongin đã gọi Baek là ‘baby Baek ribs’, mình đoán chỗ này có lẽ vì Baek là cung Kim Ngưu nên Jongin coi Baek như miếng sườn bò bé nhỏ ấy ^^

(**) Jongin cố tình nói lái đi từ Vancouver, kiểu như mấy người không biết nói tiếng Anh mà cứ nhại theo í

(***) 1 pound (lb) = 0.45359237 kg

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s