[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 6

%eb%a1%af%eb%8d%b0-%ed%8c%a8%eb%b0%80%eb%a6%ac-%ec%bd%98%ec%84%9c%ed%8a%b8
내 사랑을 받겠니? 🌹

CHAPTER 6

 

“V-vâng, tôi hiểu rồi, tôi sẽ tới đó ngay, thưa ngài.”

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Baekhyun giữ chặt chiếc điện thoại trên ngực, từ từ điều chỉnh lại nhịp tim đang đập dồn dập và nhịp thở gấp gáp. Cậu vẫn còn choáng váng và thấy toàn thân tê cứng, nếu bây giờ phải đứng lên quá nhanh, cậu nghĩ mình sẽ nôn hết những gì có trong dạ dày ra mất.

Trong một lúc lâu, Baekhyun ngồi cạnh mấy chiếc thùng giấy nhàu nát và những chiếc thùng rác tái chế, đầu óc cậu trống rỗng nhưng vẫn cố hồi tưởng. Kí ức tuổi thơ đã bị khóa chặt tại một miền sâu thẳm nào đó trong tiềm thức, điều đó khiến cậu dù mất bao lâu, dù cố gắng bao nhiêu cũng không tìm được lí do mình đẩy Chanyeol, không nhớ chuyện đó đã xảy ra khi nào, không một điều gì chịu bật ra khỏi đầu cậu cả. Ngay cả một ý nghĩ thoáng qua hay một mảnh kí ức về sự chấn động hằn vào trong trí nhớ cũng không. Có lẽ, sự việc lần đó gây tổn thương quá lớn cho một đứa trẻ như cậu, vậy nên cậu chọn cách quên đi tất cả, xóa sạch toàn bộ ra khỏi kí ức rồi cứ thế lớn lên mà không còn nhớ chút gì về cậu con trai đã bị cậu phá hỏng cả cuộc đời.

Cậu không biết phải làm sao để đứng dậy hay chấp nhận bản thân mình sau khi nghe sự thật đau đớn từ chính mẹ của mình. Lẽ ra bà đã có thể nói với cậu đó chỉ là một tai nạn, rằng Chanyeol đã đi ra giữa đường bằng chính hai chân của anh, vậy thì cậu sẽ không cảm thấy tội lỗi như thế này. Sau đó, cậu nhận ra rằng sự thật này đã được che giấu đủ lâu, hằng năm trời. Có lẽ mẹ nghĩ đã tới lúc để cậu biết, bởi cậu đã đủ trưởng thành để chịu trách nhiệm cho hành động của mình.

Nhưng, cậu đã được chuẩn bị chưa? Cậu đã sẵn sàng về mặt cảm xúc để đối mặt với Chanyeol và thừa nhận từ tận đáy lòng rằng mình là kẻ phải chịu trách nhiệm… vì đã khiến Chanyeol trở thành như thế này chưa?

Chậm rãi, cậu nhấc người đứng dậy và đi về hướng sở cảnh sát, miệng lẩm nhẩm những điều cần nói với Chanyeol để mọi chuyện tự nó khắc phục. Dù sao thì cậu cũng không định nói ra những điều mà cậu đã nói một cách khắc nghiệt như vậy, càng không khi cuối cùng cậu phải xuất hiện ở sở cảnh sát. Mà Chanyeol bị giữ tại đó cũng tốt hơn là cứ một mình lang thang đi đâu đó, bị lạc và bối rối. Chỉ nghĩ tới việc Chanyeol bị ngó lơ hay bị đối xử tệ bạc bởi những người qua đường và những người lạ mặt lạnh lùng giống như cậu thôi cũng khiến nước mắt cậu lại trào lên.

 

 

Baekhyun vô cùng ngạc nhiên, sở cảnh sát rất yên tĩnh và ấm cúng. Đây là lần đầu tiên cậu bước chân vào một trụ sở cảnh sát bởi cậu luôn nghĩ chỉ những tên tội phạm mới là những kẻ đáng bị lôi tới nơi này. Có một vài nhân viên cảnh sát đang ngồi trực điện thoại, trông khá bận rộn, đến mức Baekhyun không thể tìm được chỗ nào mà chen vào cho phù hợp ngoại trừ lui vào một góc của tòa nhà. Sau đó, cậu thấy Chanyeol đang ngồi trên băng ghế, một tay bị còng vào thanh rào chắn bên cạnh. Cảnh tượng đó nhìn rất đáng thương, và Baekhyun suýt nữa đã muốn hét lên với các nhân viên cảnh sát vì đã còng tay Chanyeol lại trong khi anh là người vô hại nhất mà cậu biết. Park Chanyeol là kiểu người sẽ rơi nước mắt chỉ vì một bông hoa héo úa, tàn lụi, vì vậy Baekhyun nghi ngờ anh đã gây ra một tội nào đó tương đương với khung hình phạt nghiêm trọng.

Cậu không nói lời nào với Chanyeol (cậu vẫn chưa chuẩn bị tinh thần cho việc đó) và đi thẳng tới chiếc bàn phía trước nơi cậu cẩn trọng thu hút sự chú ý của một nhân viên tập sự. Bảng tên của anh ta khắc chữ “Do Kyungsoo”; anh ta nhìn còn trẻ, chỉ khoảng trên dưới hai mươi tuổi với đôi mắt sáng, to tròn. Nụ cười ấm áp của anh ta làm cho Baekhyun cảm thấy thoải mái hơn, dù chỉ trong khoảnh khắc.

“Ah… tên tôi là Byun Baekhyun. Tôi đến vì Park Chanyeol?”

“Em trai cậu ấy sao?”

“Em trai kế,” Baekhyun sửa lại, đưa thẻ căn cước của mình ra. Không thể nào xua tan được sự căng thẳng trong lòng, cậu liếc nhìn Chanyeol qua đuôi mắt và tự hỏi tai sao một chàng trai hằng ngày luôn vui vẻ giờ lại trông chán nản và yếu ớt đến thế.

“Vâng, em trai kế, tôi xin lỗi,” Người nhân viên đáp lại, điền kín vài mẫu đơn từ rồi đẩy phần còn lại về phía Baekhyun kèm theo một chiếc bút bi, “Cậu chỉ cần ký vào đây, đây và đây, sau đó hai cậu có thể về.”

Chỉ vậy thôi sao? Baekhyun nhìn vào mấy tờ giấy lâu hơn một chút, đọc một số thuật ngữ được giải thích. Có quá nhiều thông tin cho cậu đọc, thế nên cậu chỉ nhét các bản sao vào túi và ký lên tất cả mọi chỗ cậu cần ký. Mẩu thông tin đáng chú ý duy nhất mà cậu đọc là đoạn trích ngắn đề cập đến việc mọi cá nhân có vấn đề về thần kinh đều được phép bảo lãnh bởi cha mẹ hoặc người giám hộ. Phần còn lại có vẻ quá phức tạp để cậu hiểu được. “Xin lỗi, thưa ngài cảnh sát,” Cậu khẽ hỏi, “Chính xác thì Chanyeol đã làm gì vậy ạ?”

“Cậu ấy lấy trộm một chiếc bánh nóng từ xe bán bánh rong trên phố và tự tới thú tội sau đó khoảng nửa tiếng. Có vẻ cậu ấy đã chộp lấy chiếc bánh ngay trên vỉ nướng nên ngón tay bị bỏng nhẹ. Chúng tôi đã giúp cậu ấy xử lí vết thương rồi nên sẽ sớm ổn thôi.” Kyungsoo điềm tĩnh nói, “Theo luật pháp Chính phủ thì sẽ phải chịu một khoản bảo lãnh và bồi thường cho những hậu quả đã gây ra… nhưng tôi nghĩ cậu ấy bây giờ đã ăn năn lắm rồi.”

“Oh… um… cảm ơn anh.” Baekhyun mỉm cười, đi theo Kyungsoo khi anh mở còng tay cho Chanyeol.

Ngay khi vừa được tự do, Chanyeol nâng đầu lên, đưa mắt nhìn Baekhyun như thể một chú cún con vừa bị trách mắng. Dẫu vậy, vẫn còn một nụ cười chưa hoàn toàn bị dập tắt, như một viên than hồng cháy sáng giữa đống than sắp tàn lụi.

Baekhyun dời tầm mắt sang nơi khác, không thể truyền tải được cảm xúc bản thân một cách rõ ràng bởi phần cứng đầu trong cậu vẫn không chịu nhường bước.

“Đồ ngốc.”

 

 

“Vâng, mẹ ạ. Anh ấy an toàn. Mẹ đừng lo gì cả và hãy đi làm cẩn thận nhé.”

Baekhyun nhét điện thoại vào lại túi quần và quay sang nhìn Chanyeol lúc này đang đứng bên phải mình, vui vẻ nhai nhóp nhép chiếc bánh nóng hổi vừa được Baekhyun mua cho trên đường về nhà. Ánh mắt cậu rơi xuống bảng tên trên áo Chanyeol và nhớ đến lời mẹ đã nói rằng Chanyeol muốn trở thành một người thầy giáo. Số mệnh thật ác nghiệt khi nó khiến cho Chanyeol giờ đây thậm chí còn không thể làm một học sinh bình thường với tấm bảng tên ghi tên của chính mình.

“Sao lại ăn trộm hả, đồ ngốc này?” Cậu lầm bầm, cố gắng tỏ ra lãnh đạm như mọi khi, “Anh chỉ cần về nhà và ăn cái gì đó là được rồi.”

Chanyeol ngừng nhai nhồm nhoàm. “Baekhyun không muốn Chanyeol về nhà.”

“Uhm, tôi thật ra không có ý đó, đồ ng…” Cậu ngừng lại, khẽ lắc đầu, “Tôi không có ý đó. Vì thế đừng có tự mình chạy đi đâu nữa bởi việc bảo lãnh cho anh thật phiền muốn chết, biết chưa?”

Chanyeol gật đầu với một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu, quyết định thử vận may của mình xa hơn khi hỏi “Baekhyun, anh ngủ với em được không?”

“Không.”

 

 

“Đau không?” Baekhyun khẽ hỏi, cắt mẩu băng thừa sau khi đã thắt một cái nơ trên hai ngón tay thon dài của Chanyeol. Vùng da bị bỏng vẫn hơi hồng nên cậu bôi thêm một lớp kem làm mát rồi lấy gạc sạch băng lại để vùng da viêm xẹp dần xuống.

Chanyeol gật đầu và nhìn chằm chằm vào lớp băng gạc gọn gàng quấn quanh ngón tay mình.

“Anh cũng to gan đấy, dám vồ lấy đồ ăn vẫn còn đang trên vỉ nướng như vậy.” Baekhyun thở dài, đứng dậy đẩy hộp cứu thương lên giá trên cùng nơi cậu vừa lấy nó xuống (với sự giúp đỡ của một chiếc ghế đẩu, nhưng đây không phải trọng điểm của vấn đề). Cậu chật vật kiễng chân trong một khoảng thời gian lâu đến có chút xấu hổ cho đến khi cảm nhận được Chanyeol đang áp vào lưng cậu, giúp cậu đẩy chiếc hộp cứu thương vào đúng vị trí của nó. Vành tai Baekhyun khẽ ửng hồng khi Chanyeol lùi người lại.

 

 

Khi vết bỏng trên tay Chanyeol đã được xử lý, Baekhyun nhốt mình trong phòng để hoàn thành đống bài tập dài ngoằng đã quá hạn của mình. Điều đó khiến cậu gạt bỏ hết mọi thứ ra khỏi đầu trong chốc lát, bởi cả ngày hôm nay của cậu chỉ xoay quanh Chanyeol và cậu hầu như không thể tập trung cho việc học ở trường hay cuộc sống bên ngoài xã hội nữa.

Cậu lật tới trang 62 của quyến sách Toán và thấy mẩu giấy nhắn Chanyeol để lại dưới cửa phòng cậu được kẹp bên gáy sách. Không đủ nhẫn tâm ném nó đi, thay vào đó cậu cất nó vào một trong những ngăn tủ của mình.

“Baekhyun?”

Baekhyun xoay ghế lại và thấy Chanyeol đứng ở cửa, cầm trên tay một vật gì đó giống như một chiếc lon với một cụm hoa trắng nảy mầm từ lớp đất ẩm ướt lấp đầy đến tận miệng. Chanyeol đặt hoa lên trên bàn học của Baekhuyn, cười đến híp mắt lại, “Baby’s Breath. Loài hoa mà anh yêu thích. Em có thể có nó.”

Baekhyun xoay chiếc lon, cảm thấy có chút buồn cười khi thấy nhãn hiệu xúc xích vẫn còn nguyên ở đó. Những bông hoa trắng bé xíu, mọc chung thành những cụm nhỏ. Chúng chắc chắn không phải loài hoa có tính thẩm mỹ cao nhất trên trái đất nhưng những suy nghĩ đơn thuần của Chanyeol đã khiến chúng thậm chí còn đẹp hơn cả hoa hồng, hoa cẩm chướng hay huệ tây nữa. Thiếu đi chúng, bản thân mỗi loài hoa sẽ có được vẻ đẹp nào cho riêng mình đây?

“Cảm ơn, Chanyeol…” Cậu nói kèm theo một nụ cười khẽ, đầy ngại ngùng.

 

 

Baby’s Breath được đặt bên khung cửa sổ cạnh giường cậu đêm đó,

và Baekhyun chỉ mơ thấy những giấc mơ dịu êm.

 

 

“Chanyeol, cái này là của anh.” Baekhyun đẩy một hộp bento về phía Chanyeol, chiếc túi nhỏ bên ngoài còn được dán nhãn ‘Byun Baekhyun’. Đó là hộp bento mà cậu thường dùng để đựng cơm trưa khi cậu còn nhỏ, và nó không có hình dáng giống một cái khay hay vật gì đó có thể bị hất đổ do những bước chân vụng về.

Tránh khỏi ánh mắt lấp lánh của Chanyeol sau khi đưa cho anh hộp cơm trưa được-chuẩn-bị-đặc-biệt, cậu khoác chiếc túi vải thô lên vai, ra hiệu cho người anh trai vẫn đang đứng đó, trên người mặc bộ đồng phục mới giặt.

“Anh còn đứng đấy làm gì hả, Park Chanyeol?” Cậu khẽ cười, “Đến trường thôi nào.”

[End Chapter 6]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s