[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 2

01
결혼식이야~~

CHAPTER 2

 

Tim Baekhyun dộng mạnh trong lồng ngực trong khi chờ đợi người ở đầu dây bên kia nhấc máy. Dù một phút đồng hồ đã trôi qua, vẫn không có tiếng trả lời, điều này thật khác thường bởi Chanyeol luôn nhấc máy ngay sau hồi chuông đầu tiên, đặc biệt khi cuộc gọi đó đến từ cậu. Không thể có chuyện Chanyeol không nghe thấy tiếng chuông được khi chiếc điện thoại di động luôn được treo ngay trên cổ, trừ khi là tình trạng thiểu năng của Chanyeol còn nặng hơn so với những gì Baekhyun nghĩ. Nhưng rồi sau đó, cậu lại tự trấn an mình rằng có lẽ Chanyeol chỉ đang ở nhà ngủ một giấc thôi, có lẽ vậy.

Cũng chẳng phải Baekhyun đặc biệt quan tâm đến Chanyeol hay gì cả, chỉ là cậu lo cho mạng sống của chính mình nếu anh trai cậu tha thẩn đi đâu đó và có bất trắc gì xảy ra. Mẹ chắc sẽ lấy đầu cậu mất; dù sao thì một nửa cuộc đời bà chỉ xoay quanh Chanyeol và Baekhyun chẳng thể hiểu nổi điều đó. Luôn luôn là Chanyeol thế này, Chanyeol thế kia. Phải mua giày mới cho Chanyeol thôi! Cùng đưa Chanyeol ra ngoài ăn tối nhé! Vốn là con một trong nhà, đột nhiên lại có một kẻ đến và chiếm hết sự quan tâm của mẹ mình, Baekhyun đương nhiên ghen tị phát điên lên.

“Thưa huấn luyện viên, em không nghĩ là mình có thể tập luyện vào hôm nay, nhà em có việc gấp.” Sau khi suy nghĩ khá lâu, cậu quyết định xin phép huấn luyện viên. Baekhyun biết mùa giải đang đến gần lắm rồi và cậu không được phép bỏ bất cứ buổi tập nào, nhưng đâu còn sự lựa chọn nào khác chứ.

Baekhyun bắt một chuyến xe bus rồi chạy như bay từ trạm xe về nhà, sau đó lao vào nhà bằng cửa chính trong tình trạng hoàn toàn hết hơi. Cửa trước, đúng như cậu nhớ, không được khóa. Hoảng hốt đến mất cả lí trí, Baekhyun quên luôn việc cởi giày mà vứt phịch túi đựng đồ luyện tập xuống cạnh tủ đựng giày rồi chạy ào vào trong nhà gọi tên Chayeol.

Tim cậu se lại khi thấy Chanyeol nằm duỗi dài tay chân nơi sàn phòng khách, đúng như lúc cậu bỏ anh lại, vẫn bình an vô sự. Áp lực trên đôi vai cậu bấy giờ mới có thể nhẹ bớt và Baekhyun gần như đã mất hết sức lực trên hai đầu gối bủn rủn.

“Baekhyun, chiếc điện thoại!” Chanyeol cười rạng rỡ, ngồi dậy gạt quyển vở và cây bút chì sang một bên để đưa cho Baekhyun  xem chiếc màn hình điện thoại tối đen. Pin đã cạn hoàn toàn. Nhìn cái cách Chanyeol  bấm nút ‘Home’ liên tục để làm màn hình sáng trở lại, Baekhyun chắc anh ta còn không biết rằng điện thoại đã hết pin. Với Chanyeol, thế giới luôn được đơn giản hóa. Điện thoại di động cũng chỉ là một thiết bị lạ lùng nhưng thần kì, có thể giúp anh liên lạc được với Baekhyun chỉ với một nút bấm.

“Thảo nào mà nó hết pin, đồ ngốc này. Anh đã gọi cho tôi ít nhất một trăm lần,” Baekhyun càu nhàu và gỡ sợi dây ra khỏi cổ Chanyeol (cậu phải kiễng chân lên bởi tên ngốc này cao quá), “Tôi đã bảo chỉ được gọi trong trường hợp khẩn cấp thôi cơ mà.”

Chanyeol im lặng ngồi xuống sàn gỗ cứng, nhặt quyển vở đã chi chít chữ cái và câu văn đơn giản trên khắp các trang giấy lên. Giống như một đứa trẻ đang học viết, học đọc, Chanyeol cũng đang học những thứ như thế, có điều, anh vẫn không thể viết tên của chính mình nếu không có ai phát âm từ đó ít nhất mười lần. Giờ thì Chanyeol đang nằm sấp, tay nắm chặt cây bút chì, mắt ngước lên nhìn Baekhyun đầy mong đợi.

“Park. Chan. Yeol.” Cậu lặp lại với một tiếng thở dài và cởi chiếc áo khoác đồng phục ra, “Anh mà còn viết chữ ‘yeo-eut’ ở đằng sau nữa thì tôi sẽ giết anh đấy, Park. Chan. Yeol.”

Chanyeol gật đầu rồi cúi xuống, chau mày tập trung vào từng ô vuông phủ kín trang vở. Thật cẩn thận, anh hạ bút in xuống vở âm tiết đầu tiên của tên mình, rồi âm tiết thứ hai, nhưng đến chữ ‘yeol’ thì anh ngừng lại và le lưỡi, tập trung cao độ hơn. Lòng bàn tay anh toát mồ hôi lạnh vì suy nghĩ quá đăm chiêu; nếu còn tập trung nghĩ thêm nữa, chắc sẽ có khói tỏa ra từ hai bên tai anh mất. Cuối cùng, Chanyeol giơ trang giấy cho Baekhyun xem, cậu nhận lấy rồi gập đôi quyển vở lại.

“Anh lại viết chữ ‘yeo-eut’ ở đằng sau rồi!” Baekhyun đảo mắt ném quyển vở vào ngực Chanyeol. “Anh thậm chí còn không viết được tên của chính mình, rốt cuộc anh ngu đến mức độ nào hả? Là Park Chanyeol, đồ đần, không phải Park Chanyal!”

Baekhyun quay đi trước khi kịp nhìn thấy biểu cảm buồn bã trên khuôn mặt Chanyeol, cũng không tránh được cảm giác tội lỗi đang dâng lên tới tận cổ. Cậu không định quát Chanyeol, nhưng ức chế từ những chuyện xảy ra trong ngày dồn lại khiến cậu chỉ muốn ngủ một giấc và hi vọng sáng ngày hôm sau Chanyeol sẽ biến mất. Có anh ta ở đây, cậu còn chẳng thể mời bạn bè đến nhà chơi như trước đây hay thậm chí ra ngoài chơi sau giờ tan học cũng không được bởi công việc của cậu là phải giám sát Chayeol.

Baekhyun thở dài, đi vào thay đồ rồi trở ra. “Đi dạo thôi nào.”

Đi dạo sẽ mang một trong hai nghĩa sau: đi ăn kem hoặc tới thăm cửa hàng hoa của gia đình. Cửa hàng đó vốn là của bà Baekhyun nhưng bà đã mất cách đây vài tháng, gia đình cậu thì được để lại cho một căn nhà nhỏ hơn. Ban đầu, họ định bán hoặc sửa sang lại cửa hàng nhưng cuối cùng vẫn quyết định giữ nguyên, coi đó như một phần kí ức. Hơn nữa, Chanyeol rất thích nơi này. Anh ta dành hàng giờ để chăm sóc hoa và cũng chẳng gây hại gì trừ những khi hậu đậu làm vỡ vài chậu hoa chỗ này chỗ nọ. Sau mỗi buổi học, Baekhyun sẽ mở cửa tiệm hoa và lo việc buôn bán ở mặt tiền trong khi Chanyeol lo việc tưới nước, cắt tỉa hoa ở phía sau.

Chanyeol còn có thể tạo ra những bó hoa rất đẹp và điều đó khiến Baekhyun vô cùng ngạc nhiên bởi cậu không nghĩ Chanyeol có thể làm những việc cần vận dụng suy nghĩ như thế. Giá mà anh ta cũng viết được tên mình giỏi như khi bó hoa thì sẽ chẳng phải nghe cậu chê bai nhiều đến như vậy.

Hai người họ không đi sánh vai với nhau trong mỗi cuộc tản bộ buổi chiều bởi Baekhyun không muốn người khác hiểu lầm rằng cậu có quan hệ gì với Chanyeol, cứ để anh ta đi một mình là được rồi. Nhưng bất cứ khi nào Baekhyun tặc lưỡi, Chanyeol sẽ đuổi theo và chỉ đi sau cậu có vài bước chân, đầu anh hết quay trái, quay phải, lại quay vòng vòng chiêm ngưỡng hết thảy âm thanh và cảnh vật xung quanh mình.

Khi cánh cửa sắt được kéo lên và đồ dùng cần thiết cho một ngày được tập kết đầy đủ, Baekhyun đưa mắt nhìn Chanyeol mặc vào chiếc tạp dề làm việc, cậu tự hỏi làm sao mà một người lại có thể khác biệt đến thế khi ở hai địa điểm khác nhau. Với chiếc tạp dề mặc trên người, mái tóc được buộc lại một túm phía sau, gọng kính cao cao trên sống mũi, Chanyeol nhìn y hệt chàng trai bước ra từ mấy cuốn truyện tranh thiếu nữ; kiểu con trai đẹp như hoa luôn làm việc ở cửa tiệm bán hoa ấy. Nét tương đồng ấy lại càng rõ rệt hơn khi Chanyeol cúi người xuống gần hàng hoa trồng trong chậu với chiếc bình tưới nước trên tay.

Baekhyun, khác hẳn với Chanyeol, chẳng có chút hứng thú gì với mấy thứ hoa cỏ nên chỉ ngồi sau quầy thu ngân. Chính vì vậy, cậu luôn đặt một chồng truyện tranh Naruto ở bên cạnh phòng khi cảm thấy quá buồn chán, mà việc này thì xảy ra rất thường xuyên.

Công việc kinh doanh luôn chững lại một chút vào những ngày trong tuần, cuối tuần thì sẽ khá khẩm hơn. Người mất và các hoạt động kỉ niệm diễn ra mỗi ngày, vì vậy cửa hàng luôn nhận được một đống đơn đặt hàng vòng hoa tang, hoa cho ngày lễ chào đón em bé, thi thoảng còn có cả hoa cầu hôn của một anh chàng dũng cảm dành cho một cô nàng may mắn nào đó. Baekhyun hầu như chẳng biết tên loài hoa nào nên cậu luôn để Chanyeol toàn quyền trong việc xử lý và gói hoa. Công việc sẽ khiến tên ngốc đó bận rộn.

Baekhyun sẽ đọc đơn đặt hàng cho Chanyeol, người sau đó sẽ chọn hoa và bó chúng lại trong vòng chưa đầy ba mươi phút, rồi các bó hoa sẽ được dịch vụ chuyển phát đưa đi hoặc chờ người đặt hàng tới lấy. Hầu hết các đơn hàng đều có hoa hồng, hoa cẩm chướng hay vô vàn loại hoa huệ tây luôn được mọi người ưa thích.

Trong tất cả các loài hoa, Chanyeol thích Baby’s Breath nhất, loài hoa trăng trắng nhỏ xíu hay mọc thành cụm và luôn được xếp cùng hoa hồng, điểm xuyết để làm nên nét thu hút nổi bật cho những bông hoa đỏ thắm kia. Baekhyun không hiểu vì sao Chanyeol thích Baby’s Breath đến thế, nhưng anh ta vẫn cứ thích và luôn thêm nhiều Baby’s Breath vào bó hoa của mình hơn những người thợ cắm hoa khác.

“Mười sáu bông hoa hồng, bó lại bằng một chiếc nơ vàng. Làm đẹp vào, Chanyeol, vị khách này sẽ cầu hôn bạn gái trong một tiếng nữa.”

Chanyeol gói hoa trong ba mươi phút, hoa hồng kết lại thành hình trái tim cùng với Baby’s Breath bao phủ xung quanh. Nhìn anh có vẻ hài lòng với thành quả đó khi chuyển bó hoa cho Baekhyun, người đang nhanh chóng viết một tấm thiệp đi kèm bó hoa với kiểu chữ viết tay đẹp nhất mà cậu có thể.

Một lát sau, Baekhyun nhận một cuộc gọi, cậu giữ điện thoại kẹp giữa má và vai trong khi Chanyeol trở lại phía sau tiếp tục tưới nước cho hoa.

“Quán Internet? Nhưng giờ tao đang bận rồi…” Chần chừ một chút, Baekhyun lại nói tiếp “Hey, đợi đã, tao nghĩ lại rồi, tao sẽ tới đó trong vòng mười phút nữa, đừng bắt đầu chơi khi không có tao đấy!” Cậu cúp máy, đột nhiên trong đầu tràn ngập ý nghĩ về việc đi chơi Starcraft với đám bạn ở quán Internet chỉ cách đây vài tòa nhà. Nếu Chanyeol ở yên trong cửa hàng và cậu chỉ đi trong khoảng một tiếng, sẽ chẳng tổn thất gì cả, đúng chứ? Dù sao cũng không thể có chuyện một vị khách ghé qua vào lúc 5 giờ chiều để đặt hoa được.

“Hey, Chanyeol, tôi sẽ ra ngoài một lát để mua kem cho chúng ta, hãy ở yên đây thôi nhé, nghe chưa?”

Chanyeol gật đầu, ngơ ngác nhìn Baekhyun vội vã chạy ra ngoài.

[End Chapter 2]

Happy Pepero Day!!! 😘😘😘

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s