[TRANS][CHANBAEK] Baby’s Breath – Chapter 1

160909_%ec%9d%b8%ec%b2%9c%ea%b3%b5%ed%95%ad02
Hình ảnh không mang tính chất minh họa^^

CHAPTER 1

 

“Mình muộn học mất!”

7h10’ sáng. Xe bus đã đi qua khu nhà cậu cách đây 10 phút và tiếng chuông báo vào học sẽ cất lên trong vòng 20 phút nữa, Baekhyun gần như chỉ có đủ thời gian để chuẩn bị rồi sau đó chạy hết tốc lực tới trường. Cậu đã muộn học, muộn một cách không thể chối cãi, muộn một cách tuyệt vọng, và cậu không thể đổ lỗi cho bất cứ ai khác ngoài bản thân mình.

Baekhyun hấp tấp đá tung tấm chăn ra, vung cả hai chân sang một bên để bước xuống giường, một tràng tiếng chửi thề dài dằng dặc bay ra từ miệng cậu như thể đạn bay ra khỏi nòng súng. Một tiếng “Aish!” còn to hơn bật ra khi ngón chân cậu đụng phải một khối trọng lượng nằm bất động trên sàn nhà, và, mất thăng bằng, Baekhyun phải loạng choạng mãi mới một lần nữa đứng vững được trên hai chân. Sau đó, cậu mới nhớ ra. Chanyeol, người anh trai kế của cậu, lại đang ngủ ngay cạnh giường của cậu lần nữa, chứ không phải trong căn phòng trống mà anh ta đã được dặn từ trước.

Rất bất tiện, ít nhất là nói như vậy. Baekhyun luôn “quên” rằng Chanyeol có thói quen lẻn vào phòng của cậu giữa đêm khuya mỗi khi gặp ác mộng, và cậu luôn vấp phải anh ta. Thực tình mà nói, những vết bầm trên chân cậu được gây ra nhiều từ việc ngã khỏi giường hơn là từ việc chơi bóng đá.

Thế nhưng, dù cậu có muốn tên khổng lồ to xác kia tránh xa khỏi phòng cậu đến cỡ nào thì mẹ cậu cũng sẽ không bao giờ đứng về phía cậu mà nói bất cứ điều gì “khó nghe” với Chanyeol. Mẹ luôn đứng về phía Chanyeol trong bất cứ tình huống nào và điều đó khiến cậu tự hỏi rốt cuộc thì bà là mẹ của ai, bà luôn bảo vệ anh ta dù anh ta rõ ràng là làm sai đi chăng nữa. Ừ thì, cũng khổ cho Chanyeol khi bố anh ta vừa mới mất rồi còn bị ép đến sống cùng với một đứa xấu tính như cậu, nhưng Baekhyun cũng khổ chẳng kém gì. Trong cái tình huống này, cậu mới là nạn nhân phải đương đầu với tai họa muộn học đang gặm tới gót chân đây này.

Khi có một gã anh trai kế thần kinh không được bình thường (người còn không hẳn có họ với cậu) thì cũng giống như có một cái mụn vĩnh viễn mọc ở giữa trán. Dù sao đến cuối cùng cậu cũng không thể che giấu Chanyeol mãi được.

“Mẹ! Chanyeol lại ngủ trong phòng con!”, Cậu hét lên để rồi nhận ra bà đã ra khỏi nhà từ bao giờ. Mẹ phải nhận thêm việc phục vụ ở nơi nào đó thì bây giờ mới có khả năng trang trải cho cả ba người. Ugh.

Có thêm một người trong nhà là mọi thứ đã thay đổi rất nhiều với Baekhyun. Ban đầu, Baekhyun nghĩ có thêm một người anh trai cũng không tệ cho lắm, đó là cho đến khi cậu phát hiện ra Chanyeol chỉ có trí não của một đứa trẻ và cần phải được trông nom thường xuyên để không chọc nĩa vào ổ điện hay bằng cách nào đó tự dìm chết chính mình. Tuy nhiên, điều kiện kinh tế nhà cậu không đủ để thuê một bà vú, Baekhyun cũng không có thời gian chăm sóc một kẻ thiểu năng bởi cậu còn phải học và tập luyện đá bóng. Kì thi tuyển sinh Đại học sẽ diễn ra vào giữa tháng Mười Một tới, mà bây giờ đã là tháng Chín rồi.

Nếu cậu không thể học và thi đỗ vào một trường Đại học tốt, đó sẽ hoàn toàn là lỗi của Chanyeol.

Khi Baekhyun chạy ào xuống nhà, lục lọi tủ lạnh kiếm thứ gì đó để ăn, cậu thấy Chanyeol bước ra khỏi phòng cậu với mái tóc bù xù như thể vừa mới bị con thú nào đó làm tổ ở trên đó. “Này Chanyeol, giờ tôi không có thời gian để nấu cái gì cho anh ăn cả thế nên ăn tạm cái này đi, được chứ?”. Cậu đặt một quả táo lên bệ bếp trong khi đang tự làm một chiếc sandwich thịt hun khói cho mình.

Có vẻ như não bộ của Chanyeol không có đủ khả năng tranh luận xem liệu anh ta muốn một quả táo hay một chiếc sandwich hơn.

Baekhyun đã quá bận bịu chuẩn bị đồ dùng cho mình đến mức cậu không phát hiện ra điểm lạ ở Chanyeol, nhưng rồi khi Chanyeol bắt đầu tiến về phía cậu và để lại một dải chất lỏng ở phía sau, Baekhyun thầm hét lên trong đầu: “Anh lại tè dầm ra quần?”, Cậu rên rỉ, “Đây là quần tập bóng của tôi đó!”. Giờ đây, cậu mới nhận thấy một mảng đậm màu hơn trên chiếc quần màu xám (và đắt tiền) của mình. Trẻ con tè dầm ướt quần của chúng thì có vẻ dễ thương đó, nhưng đối với một người con trai đã trưởng thành mà còn không kiểm soát được hệ bài tiết của bản thân thì sao? Thật ghê người!

Baekhuyn đã có thể tưởng tượng ra viễn cảnh khi thầy chủ nhiệm rầy la cậu về việc vì sao cần đến lớp sớm hơn, và lí do duy nhất cậu có thể trình bày là muộn học vì phải thay quần cho anh trai kế.

Chanyeol vẫn ngơ ngác như mọi khi, nhìn xuống chiếc quần bẩn đang mặc rồi lại nhìn Baekhyun với vẻ mặt hối lỗi “Xin lỗi, Baekhyun, anh không cố ý… anh không định…”, Chanyeol lắp bắp trong khi cởi luôn chiếc quần ngay ở giữa phòng khách.

Baekhyun rít lên rồi đưa một tay che mặt, quay đi với biểu cảm chán ghét. “Lạy Chúa Jesus, mặc ngay quần vào đi!”, Cậu rên rỉ, ném cho Chanyeol chiếc tạp dề hồng đang mắc trên tay nắm cửa lò nướng, trong khi bản thân cậu, trong cương vị một đứa em trai trưởng thành và đầy trách nhiệm, nhặt chiếc quần sũng nước lên rồi quăng vào phòng tắm. Đứng trong phòng tắm, Baekhyun với tay lấy cặp kính của Chanyeol đang đặt bên cạnh mấy chiếc bàn chải đánh răng, sau đó kiễng chân gài nó lên sống mũi anh. Ngoài việc đầu óc ngốc nghếch,  tầm nhìn của Chanyeol cũng không được tốt lắm, một vài chấn thương thần kinh đã dẫn tới cả hai mắt anh hay bị giật. Chanyeol đúng là một mớ lộn xộn.

Vì bị muộn, Baekhyun ném cho Chanyeol một cặp quần đùi mới rồi đeo vào cổ anh một sợi dây như bao buổi sáng khác cậu vẫn làm. Ở cuối sợi dây là một chiếc điện thoại di động cũ, chỉ có chức năng nghe, gọi và nhắn tin. Số điện thoại duy nhất mà Chanyeol có là số của Baekhyun và mẹ cậu. Họ đã tước đi quyền được gọi cảnh sát của Chanyeol sau một lần anh gọi cho cảnh sát chỉ để hỏi Baekhyun đang ở đâu.

“Số điện thoại của tôi là gì?” Baekhyun nghĩ cứ hỏi cho chắc, phòng trường hợp Chanyeol quá ngốc để biết chức năng quay số nhanh hoạt động như thế nào.

“030-8729-3004” Chanyeol trả lời với nụ cười xán lạn. Đó thực sự là thứ duy nhất Chanyeol có thể ghi nhớ bởi anh không nhớ nổi địa chỉ nhà họ hay bất cứ thứ gì có ba chữ số trở lên.

“Tốt, nếu cần gì thì cứ gọi tôi. Nhưng đừng có gọi trong giờ học đấy.” Vừa nói, cậu vừa xỏ chân vào đôi sneaker, xách chiếc túi vải thô đựng dụng cụ thể thao lên. Đã quá 5 phút sau hồi chuông báo vào lớp đầu tiên và cậu vẫn chưa ra khỏi nhà. Chanyeol, đối với cậu mà nói,  ngày càng trở nên giống một nghĩa vụ hơn, nhưng Baekhyun cũng không thể nói với các giáo viên rằng mình có một người anh trai thiểu năng – người luôn cần sự chăm sóc của cậu. Chuyện đó rất xấu hổ.

“Tạm biệt, Baekhyun!”

Baekhyun ngước lên nhìn Chanyeol, người đang vẫy tay với cậu một cách ngốc nghếch cùng nụ cười hạnh phúc rộng đến quá mang tai trên khuôn mặt. Baekhyun chỉ tùy tiện nở một nụ cười lấy lệ rồi đóng cửa lại, vội vàng chạy đến trường.

Không có nhiều đường lớn hay những khu vực đông đúc tại một thành phố nhỏ như Jeonju bởi vùng này nổi tiếng với khung cảnh làng quê yên bình và những thị trấn bé nhỏ của nó. Ở đây hầu như chẳng có những căn hộ cao cấp mà chỉ toàn là những quần thể nhà có ít nhất hàng tỉ năm tuổi thôi. Ngôi nhà lộng gió mà Baekhyun đang ở vốn là nhà của ông bà cậu, nó được truyền lại cho những thế hệ sau, khi cả gia đình họ không đủ khả năng chi trả cho căn hộ đắt đỏ trên Seoul nữa. Cho tới giờ, Baekhyun đã chuyển trường ít nhất 4 lần, nhưng cậu rất thích ngôi trường hiện tại. Đồng phục đẹp và chương trình đào tạo bóng đá cũng rất tốt.

Đó là lí do vì sao Baekhyun tham gia thi tuyển và được chọn làm đội trưởng đội bóng. Hiển nhiên, cậu trở thành một trong những đứa “nổi tiếng” ở trường – những đứa tận hưởng danh hiệu mà chúng đạt được một cách hơi quá. Cậu là một trong số những học sinh được mọi người cho là giàu có và có bậc phụ huynh đáng được nể trọng chỉ đơn giản bởi cậu từ Seoul chuyển tới.

Bước vào cổng trường sau khi chuông reo được 30 phút, Baekhyun ngang nhiên đi vào từ phía cuối lớp. Gần như mọi ánh mắt đều quay lại nhìn cậu, còn cô giáo, chán nản, cho cậu một dấu tick đi muộn khi Baekhyun tới chỗ ngồi của mình gần cửa sổ, phía sau một đứa bạn. Cả hai ngầm đập tay với nhau, và một vài đứa con gái trong lớp bắt đầu xì xào, thậm chí lăn ra ngất khi Baekhyun ngồi vào chỗ, dù muộn nhưng vẫn thật ngầu.

“Xin lỗi, thưa cô,” Baekhyun khẽ giơ tay lên để cô giáo chú ý. “Em đã ngủ quên.”

Baekhyun luôn lấy đó làm lí do bởi nó nghe có vẻ dễ chấp nhận nhất. Làm sao mà cậu có thể kể chi tiết về việc người anh trai kế muốn làm bánh mì nướng cho cậu nên đốt luôn nửa căn bếp như thế nào, hay cậu phải mặc quần áo cho gã anh trai đã tè ướt luôn quần mình ra sao. Nhún vai gạt bỏ chúng bằng nụ cười xán lạn một triệu oát, Baekhyun thở phào, biết mình đã được tha khi cô giáo quay người về phía bảng và tiếp tục giảng giải các đề toán.

 

 

“Hey, Baekhyun!” Jongdae ngoác miệng cười, từ phía sau chạy lên choàng tay qua vai thằng bạn thân. “Tối nay tao qua nhà mày được không? Tao cần giúp đỡ với đống bài tập toán về nhà, và tao chắc là mày hiểu hết mấy thứ đó.”

“Uhm… Buổi tối tao có việc rồi.”

“Thật chứ? Cái thằng lười biếng. Thế bao giờ tao mới được tới?”

“Đợi đã,” Baekhyun giơ lên một ngón tay trong khi tay kia rút điện thoại từ trong balo ra. Cũng không ngạc nhiên lắm khi trên màn hình hiển thị 32 cuộc gọi nhỡ. Cậu ước tính ít nhất bảy phần tám chỗ đó là từ Chanyeol, còn lại là mẹ cậu gọi vì muốn hỏi về Chanyeol. Sau đó, đột nhiên, Baekhyun khựng lại, trợn tròn mắt “Tao đã… không khóa cửa trước đúng không?”

“Tao làm sao biết được,” Jongdae đưa tay xoa xoa gáy, “Sao mày hỏi tao chứ?”

Trong lúc vội vã ra khỏi nhà, Baekhyun không thể nhớ nổi liệu mình đã khóa cửa ngoài hay chưa. Buổi tập bóng sẽ bắt đầu trong nửa giờ nữa và khoảng thời gian đó không đủ để cậu kiểm tra xem Chanyeol có lang thang bên ngoài hay không. Baekhyun vội vàng bấm gọi cho Chanyeol (số máy của Chanyeol được đặt chế độ quay số nhanh) và hi vọng sẽ nghe thấy tin gì đó tốt lành trong cái ngày vốn đã thê thảm này. ‘Làm ơn hãy ở nhà đi… Làm ơn ở trong nhà đi…’.

[End Chapter 1]

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s