[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 31

Chapter 31

 

“Các cậu có tin nổi anh ta không?!”

 

Giữa tiết Hóa, Tao tức giận mắng nhiếc nhân viên bảo vệ vừa mới tới kia, tay cũng nắm thành đấm mà nện xuống mặt bàn khiến Jongin không khỏi bật cười.

 

“Ít ra thì anh ta còn biết tự giới thiệu bản thân đấy.” Jongin lười biếng định không thèm chép bài, nhưng rồi chợt nhớ ra nếu không chép thì lát nữa Kyungsoo sẽ tức giận nên lại ngoan ngoãn ghi ghi chép chép.

 

“Ờ, nhưng rồi anh ta gọi tớ là ‘bạn trai tương lai’ của anh ta đó?!” Không thể chấp nhận được! Tớ chỉ nghĩ anh ta có chút đẹp trai thôi, nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi!” Tao vừa nói vừa nắm chặt cây bút trong tay.

 

“Thế không phải cậu gọi anh ta là đồ con gà to xác à?”

 

“Tại anh ta gọi tớ là gấu trúc trước!”

 

Jongin thở dài. “Ít nhất thì cậu cũng biết anh ta thích cậu rồi. Mà không phải cậu thích bạn trai cao to sao? Anh ta còn là người Trung nữa.”

 

“Kể cả như vậy tớ cũng sẽ không bao giờ hẹn hò với một tên khốn như anh ta—”

 

“Huang Zitao! Kim Jongin! Hai em có muốn lên đây thay tôi giảng về cấu trúc của kim cương hay không?”

 

Jongin ngay lập tức lắc đầu rồi cả hai cũng cất tiếng xin lỗi thầy.

 

***

 

Luhan từ trong góc ló đầu ra ngoài, bắt được dáng người cao cao của một học sinh năm hai nào đó đang đi xuống hành lang với khuôn mặt liệt quen thuộc.

 

Mày có thể làm được mà Luhan!

 

Trộm liếc thêm một lần cuối, Luhan dựa lưng vào tường “thản nhiên” chờ đợi Sehun đi qua và bắt chuyện với mình.

 

5..4…3…..2…..1!

 

Sehun lơ đãng bước qua góc đó.

 

Luhan kinh ngạc nhìn Sehun cứ như vậy lướt qua, thậm chí còn không nhận ra sự có mặt của mình.

 

“E-E hèm!!” Luhan giả vờ hắng giọng thật to.

 

Sehun xoay người lại, biểu cảm trên mặt không có biến đổi gì nhiều.

 

“Ồ… Luhan hyung…”

 

Luhan vờ như mình rất ngạc nhiên khi gặp Sehun. “Ô hay, Sehun à.”

 

Sehun khẽ gật đầu, cúi người chào rồi xoay người bỏ đi. Luhan nhanh chân đi sóng vai bên Sehun.

 

“Ư-Ừm… chuyến đi săn tốt chứ?”

 

Quai hàm Sehun siết chặt lại, nhưng rồi nhẹ nhàng thở ra một hơi. “Bình thường ạ.”

 

Luhan tự hỏi không biết đã thực sự xảy ra chuyện gì. “Hình như… em cùng đội với Chanyeol nhỉ? Nó lại làm khó em à? Có muốn hyung đi tẩn cho nó một trận không—”

 

“Hyung,” Sehun dừng bước nhìn người đàn anh trước mặt.

 

“Ừ?”

 

“Anh thích em phải không?” Sehun nói, mặt không một gợn sóng.

 

Luhan mắc nghẹn, khuôn mặt đỏ hồng lên.

 

“Đ-Đương nhiên là anh thích em rồi…! Em là đứa em trai yêu quý của anh mà…”

 

“Không, thích theo kiểu muốn hôn và hẹn hò với em cơ.” Sehun sửa lại.

 

Luhan lặng im, đưa tay vò rối tóc rồi thú nhận. “Được rồi, có. Là anh thích em, rất thích. Anh muốn em trở thành bạn trai của anh.”

 

Luhan đã chuẩn bị sẵn sàng nghe lời từ chối.

 

“Vậy thì làm bạn trai của em đi.”

 

Mắt Luhan trợn tròn. “C-Cái gì?!” Trái tim điên cuồng đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là Luhan anh nghe nhầm rồi sao?!

 

“Em nói là, làm bạn trai của em đi. Anh thích em phải không? Vậy thì anh sẽ làm mọi thứ em yêu cầu…”

 

Luhan hạnh phúc đến phát điên mất. Vậy ra đây là cảm giác của Jongin khi Kyungsoo đồng ý hẹn hò với cậu ta sao?!

 

“Được.” Luhan vui vẻ đồng ý, định bụng thu hẹp khoảng cách với Sehun nhưng lại bị đẩy ra xa.

 

“Bạn trai giả của em.”

 

Câu nói tựa ngọn núi ngàn cân giáng xuống đầu Luhan.

 

“G-Giả? Tại sao… Anh làm bạn trai giả của em để làm gì?” Luhan hỏi, cảm nhận trái tim chùng xuống chỉ trong một giây đồng hồ. Cả người Luhan bị cảm giác khó chịu nuốt chửng, niềm hạnh phúc thoáng qua vừa rồi biến mất không còn bóng dáng.

 

“Em… thích Chanyeol hyung. Chắc là anh cũng biết rồi đi.”

 

Sự thẳng thắn của Sehun không khỏi khiến Luhan đau lòng.

 

“Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì tới việc—”

 

“Hyung, cứ giả làm bạn trai của em đi rồi khiến Chanyeol ghen tỵ.” Sehun giải thích, nghe như thể mọi chuyện chỉ đơn giản có vậy.

 

Thế giới của Luhan như đồng loạt ngừng lại. “E-Em đây là muốn lợi dụng anh? Để có được Chanyeol sao?” Giọng Luhan như vỡ òa.

 

Sehun đút tay vào túi, gật đầu. “Đây chính là mối quan hệ có lợi cho cả hai bên. Anh thích em, em để anh hẹn hò với em. Em thích Chanyeol nên chúng ta có thể khiến anh ấy ghen—”

 

Sehun cúi gằm mặt, trên má truyền tới cảm giác đau buốt.

 

“Con mẹ nó, em đang đùa anh đấy à.” Luhan chửi thề. Tròng mắt ngập nước, lòng bàn tay Luhan đỏ rực, vì cái tát kia mà phát đau.

 

“Sehun a, anh thích em, nhưng anh không phải một công cụ.”

 

Sehun nhìn Luhan, trên mặt vẫn như thường không nhiều biểu cảm. “Anh nghĩ em sẽ thật sự hẹn hò với anh sao? Thật sao?”

 

Trái tim như nứt ra, rỉ máu, đáng lẽ phải ngay lập tức chạy khỏi đây, nhưung Luhan muốn nán lại nghe cho rõ lí do. Luhan muốn thực sự đặt dấu chấm cho thứ tình cảm này để sau này, anh có thể thật sự không ngó ngàng tới Sehun nữa, để khiến Sehun cảm nhận được thế nào gọi là đau đớn. Không sớm thì muộn, nhất định phải là như vậy.

 

“Anh biết không, đối với em, anh như một cô gái xinh đẹp. Anh đẹp, tốt bụng, hoàn hảo về mọi thứ. Nhưng hyung, em không thích kiểu con gái như thế. Vậy nên anh đi đi. Anh quá xinh đẹp so với gu của em.” Sehun nói rồi xoay người bỏ đi.

 

Một giọt nước mắt nóng hổi trào ra khỏi khóe mi, Luhan giờ chỉ muốn cuộn mình lại. Đưa tay gạt đi những giọt trong suốt không ngừng rơi xuống, Luhan thất thểu quay trở về phòng.

 

***

 

Luhan đứng dưới vòi sen, để dòng nước thấm đẫm bộ quần áo trên người.

 

“Anh biết không, đối với em, anh như một cô gái xinh đẹp. Anh đẹp, tốt bụng, hoàn hảo về mọi thứ. Nhưng hyung, em không thích kiểu con gái như thế. Vậy nên anh đi đi. Anh quá xinh đẹp so với gu của em.”

 

… quá xinh đẹp so với gu của em.

 

*Flashback*

“Chúng ta có gì ở đây đây?” Một người đàn ông già nhếch mép cười nhìn Luhan lùi từng bước trước nhóm đàn ông.

“Để tôi yên!” Luhan quát.

“Ôi, nhóc con nóng nảy này. Rồi mày sẽ kiếm được bộn tiền cho bọn tao đây.” Một tên khác nói xen vào.

“Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì cho lũ già các người đâu.” Luhan lườm bọn chúng khiến bốn tên đàn ông nhăn nhở cười.

“Thế thì mày định làm gì? Mẹ mày đã bán mày cho bọn tao rồi.”

Luhan cố giấu đi giọng nói ngày một yếu ớt. “K-Không, không phải, mẹ tôi rất thương yêu tôi.”

Một tên cười lớn. “Mày thực sự nghĩ vậy sao? Nếu bà ta thương mày thì đã trả món nợ suốt 7 năm rồi chứ chẳng cần mày đi vào địa bàn của bọn tao đâu.”

Luhan giậm chân. “Đây là nhà của tôi!”

“Không còn nữa rồi, nhóc ạ. Giờ bọn tao là chủ chỗ này. Nhưng đừng lo, hãy vui lên vì mày có một khuôn mặt rất đẹp. Tao sẽ dạy mày vài mẹo hay nhé.”

Luhan càng lùi lại sâu hơn khi hai tên đàn ông ngày một tiến tới gần.

“Không—dừng tay! Đừng có lại gần đây!” Luhan hét lên, nhưng bọn chúng vẫn làm ngơ.

Luhan nhìn chằm chằm vào hai gã đàn ông.

Nó đẹp quá, bán đi chắc phải được khối tiền. Một tên nghĩ.

Luhan lo lắng cho tương lai của bản thân.

“Mẹ kiếp, không đời nào các người có thể bán tôi cho người khác hết!” Luhan gằn giọng, nhưng một cánh tay đã nhanh chóng bị bọn chúng tóm lấy.

“Mà mày bao nhiêu tuổi rồi hả nhóc? Dạo này, họ thích những đứa còn trẻ lắm.” Một tên lên tiếng.

Luhan nhắm mắt lại.

Mày tới tóm lấy nó đi rồi bọn tao sẽ lôi nó lên xe.

Hai gã đàn ông nhìn nhau.

Biết trước kế hoạch của bọn chúng, Luhan ngay tức khắc chạy vọt ra khỏi cửa, đẩy mạnh hai gã đàn ông đứng chắn phía trước khiến chúng ngã nhào.

“Ya! BẮT LẤY NÓ!” Gã đàn ông béo tức giận la hét. Luhan dùng hết sức mà chạy. Cơn mưa nặng hạt bên ngoài cứ như vậy trút xuống làm ướt hết quần áo, giày và tóc Luhan.

“Nó ở kia!” Luhan nghe thấy tiếng hét vọng lại từ phía sau.

Hoảng sợ, Luhan càng dồn sức vào đôi chân chạy xuống phố, mặc kệ dòng xe cộ đang không ngừng lướt qua. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu bị chiếc xe nào đâm. Luhan đã không còn muốn cuộc sống như thế này nữa rồi. Luhan muốn quay lại Trung Quốc.

*End of flashback*

 

“Luhan ơi! Luhan!!” Tiếng đập cửa phòng tắm uỳnh uỳnh vang lên.

 

“Luhan, là tớ đây! Mở cửa ra!” Minseok gọi vọng vào. Nhưng Luhan giờ không muốn gặp ai cả.

 

“Cậu làm gì trong đấy vậy? Xin cậu đấy, mau ra đây…!”

 

Luhan gục đầu xuống đầu gối, cuộn người thành một quả bóng trên sàn phòng tắm.

 

Đau. Mọi thứ đều đau lắm.

 

*Flashback*

“Sắp tới rồi!” Luhan nhảy lên, vậy mà mới chỉ có mấy đầu ngón tay chạm tới quyển sách. “Aish—! Sao quyển sách lịch sử cứ phải ở trên giá cao nhất—”

Một người nào đó từ phía sau vươn tay ra, dễ dàng lấy quyển sách ra khỏi giá.

“—thế chứ.”

Luhan xoay người lại nhận lấy quyển sách từ tay người kia. “C-Cảm ơn!”

Cậu trai cao lớn gật đầu rồi mỉm cười với Luhan. Cậu ấy có nụ cười đẹp hơn bất cứ nụ cười nào Luhan từng thấy qua, khiến tim Luhan hẫng một nhịp.

“C-Cậu là học sinh mới sao?” Luhan ngập ngừng hỏi.

Cậu trai cao lớn xoa xoa gáy. “Uh, phải. Tên tôi là Oh Sehun, năm nhất, năng lực Gió.”

Hai mắt Luhan trợn tròn, vươn tay ra xoa đầu Sehun. Mái tóc ấy còn mềm hơn so với tưởng tượng của Luhan.

“Anh là Luhan, năng lực Ngoại cảm. Cứ gọi anh là Lu hyung.”

Sehun có vẻ kinh ngạc lắm. “Ơ?! Anh lớn tuổi hơn em sao?!”

Luhan cau mày. “Để anh nói cho mà biết, năm sau anh học năm cuối rồi đó.”

Sehun cố giấu đi nụ cười. “Xin lỗi, trông anh trẻ quá… còn lùn nữa.”

“Ờ, còn cậu thì vừa già, lại còn quá cao!” Luhan bĩu môi, vừa lầm bầm vừa giậm chân bỏ đi với quyển sách lịch sử trong tay.

*End of flashback*

 

Luhan muốn tất cả biến mất. Muốn cảm giác mình dành cho Sehun biến mất.

 

Sao cậu có thể đem lòng yêu một người lạnh lùng, tàn nhẫn như Sehun được chứ? Có lẽ Sehun và Chanyeol mới thực sự hợp với nhau.

 

“Luhan!!” Là một giọng nói khác. Junmyeon.

 

“Tôi sẽ ngắt nước phòng tắm nếu cậu không chịu bước ra đây đấy! Mau lên, cậu sẽ bị cảm mất!” Junmyeon vừa hét vừa đập cửa.

 

“Tôi-Tôi không sao…” Giọng Luhan khàn khàn truyền ra.

 

Nghe tiếng nói vọng ra chứng tỏ Luhan vẫn còn sống, lúc này Minseok mới dám thở ra một hơi nhẹ nhõm.

 

“Bọn tôi đi vào đây!”

 

Kyungsoo chạy tới với chiếc chìa khóa phòng tắm lấy từ văn phòng quản lí trên tay.

 

Cả ba người bước vào trong căn phòng tắm chật hẹp, nhanh chóng chạy tới tắt vòi sen.

 

Junmyeon dùng năng lực đẩy hết nước ra khỏi bồn tắm, tóc và áo quần Luhan, bắt chúng chảy xuống ống thoát nước.

 

“Hyung…!” Kyungsoo không tốn chút sức lực nâng người Luhan lên. Luhan dường như không hề mở mắt, cả người mệt mỏi rã rời.

 

“Tôi… không sao—”

 

Luhan ngất lịm, hy vọng mình sẽ thức giấc ở Trung Quốc với mẹ mình, một chút kí ức về Sehun cũng không còn tồn tại nữa.

 

***

 

“Này, gấu trúc. Đang đọc gì đấy?” Kris ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Tao.

 

Tao nâng một bên chân mày lên, lườm lườm nhìn người làm phiền khoảng thời gian học tập của cậu.

 

“Anh đến đây làm gì?” Tao ngước nhìn Kris rồi lại nhìn xuống quyển sách của mình.

 

“Tôi đang được nghỉ trưa.” Kris dựa cả người lên bàn, chống khuỷu tay nhìn Tao.

 

“Vậy thì đi ăn đi.”

 

Kris mỉm cười. “Thì tôi đang ăn đây. Tôi đang chiêu đãi đôi mắt của mình bằng vẻ đẹp của em.”

 

“Mồm miệng dẻo thật, mấy lời đó khiến tôi buồn nôn chết đi được.”

 

“Tôi chỉ nói mấy lời đó với em thôi, babe.”

 

Tao rên lên, đóng sách lại rồi đứng dậy. Tiếng chân ghế ma sát với nền nhà phát ra tiếng ‘ken két’ chói tai khi Tao thu thập giấy bút của mình.

 

“Đã xong rồi sao?”

 

“Không.”

 

“Thế cậu định đi đâu?” Kris cũng đứng dậy nhưng bị Tao ngăn lại.

 

“Tránh xa khỏi anh đấy, đồ con gà.”

 

Kris nghiền ngẫm. “Chơi trò tỏ ra xa cách với tôi sao? À, mà gà… không phải style của tôi nhé.”

 

Tao đảo mắt, nhét tất cả sách vở vào balo.

 

“Anh cũng chẳng phải style của tôi đâu.” Tao cho Kris một nụ cười mỉa mai rồi đi về phía đầu kia của thư viện. Kris thở dài, ngồi uỵch xuống ghế.

 

“Đúng là một bé gấu trúc khó nhằn.”

Advertisements

[❤] 6 Năm – 1 Chặng Đường – 1 Tình Yêu

DXxk7n-UMAElgIj

 

#6YearsWithEXO

 

6 năm, một quãng thời gian của tuổi thanh xuân dồn lại, cứ như vậy không chút do dự đem tặng cho những chàng trai ấy.

6 năm với biết bao vui buồn đan xen lẫn lộn, khóc có, cười có, khiến cho tuổi thanh xuân không trôi qua vô vị.

6 năm cùng nhau cố gắng, mỗi lúc khó khăn luôn tự nhủ bản thân không chỉ có một mình, những bàn tay đan chặt vào nhau, sóng vai cùng vượt qua tất cả.

Có người nói, buồn cười, vì sao đem hết cả tim gan ra yêu những người có lẽ cả đời này không có cơ hội gặp mặt, cả đời này chưa chắc một lần ánh mắt chạm nhau, nhưng họ sai rồi, bởi họ đâu có cảm nhận được tình yêu EXO dành cho EXO-L. Thứ tình cảm đó, cá nhân tôi cảm thấy nó đã không còn đơn thuần chỉ là tình cảm giữa idol và fan, nó là một thứ tình cảm trân quý hơn như vậy rất nhiều.

Một EXO luôn nỗ lực hết mình để EXO-L tự hào.

Một EXO-L luôn cố gắng hết sức đem ánh hào quang sáng chói nhất tặng cho EXO.

“Aeris a, đừng khóc, chúng ta đã giành được một giải thưởng lớn rồi mà, đừng khóc nhé~”

_171201 MAMA (Album of the year) – Baekhyun_

“Nếu với Aeris, EXO là ca sĩ tuyệt vời nhất, thì đối với EXO, Aeris chính là fandom số 1!”

_171202 MMA (Best artist of the year) – Jongin_

“Nếu như khoảng thời gian chúng ta bên nhau cứ như vậy tiếp diễn cho tới 10 năm, 20 năm rồi 30 năm, sẽ chẳng có bất cứ điều gì ý nghĩa hơn thế.”

_171202 MMA (Best artist of the year) – Junmyeon_

“Aeris a~ ra về cẩn thận nhé!”

_EXO_

“Trời lạnh lắm, mặc ấm và nhớ đem theo túi giữ nhiệt trước khi đến concert của bọn mình nhé!”

_Baekhyun_

“Chúng mình yêu các bạn!”

_EXO_

6 năm, là khoảng thời gian tôi cùng rất nhiều người bước trên cùng một con đường. Là những đêm khuya canh từng giây, từng phút chờ một đoạn teaser vỏn vẹn chưa đầy 30 giây trong khi logo đã chiếm gần một nửa. Là những ngày bài tập chất chồng mà vẫn chăm chỉ vote, stream không ngừng nghỉ. Là những lúc phải ăn kha khá bánh gato nhưng vẫn luôn tự mình an ủi “phận làm fangirl, không có gì ngoài bánh gato với acc gmail”. Là những lúc mắt dán vào màn hình cười, xong lại khóc. Là những lúc trưởng thành rồi mới phát hiện timeline của bạn bè toàn ảnh chồng con trong khi timeline của mình tràn ngập 9 khuôn mặt quen thuộc…

Một con đường thật dài, con đường không chỉ mất 6 năm để đi, mà tôi hi vọng, con đường này sẽ kéo dài mãi mãi, đến khi đôi chân tôi trở nên mỏi mệt, đến khi tầm nhìn nhòe mờ, vẫn nở nụ cười gắng sức bước về phía trước – bước về phía tình yêu.

Cảm ơn rất nhiều, vì bao nỗ lực trong suốt 6 năm qua.

Cảm ơn, vì đã trở thành EXO – người nắm giữ chìa khóa thanh xuân tươi đẹp của tôi.

WE ARE ONE! 사랑하자!

Posted in EXO

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 30

#6YearsWithEXO

 

Chapter 30

 

Một đôi môi ấm nóng nhẹ nhàng áp lên môi cậu. Không chút chần chừ, cậu thả lỏng người, chìm đắm vào nụ hôn. Đôi mắt run run nhắm lại thật chặt, dồn hết mọi giác quan vào nụ hôn đầy khoái cảm. Một phần trong cậu muốn đẩy nụ hôn sâu hơn để Chanyeol mút lấy môi dưới của cậu, phần còn lại như thúc giục cậu lui về sau. Cậu chưa bao giờ hôn một người con trai. Vậy là nó có cảm giác như thế này sao?

 

Tay Chanyeol đặt hai bên sườn mặt Baekhyun. Nguồn nhiệt phát ra từ đôi bàn tay ấy khiến Baekhyun không khỏi ngượng ngùng. Cậu chưa từng nghĩ tới, chỉ một nụ hôn thôi cũng mang lại cảm giác thân mật tới mức này.

 

Vô cùng lưỡng lự, Baekhyun chấm dứt nụ hôn. Sự trống trải nơi bờ môi khiến cậu càng muốn nhiều thêm nhưng lại không có cách nào bày tỏ niềm khát khao ấy thành lời. Mặt cậu đỏ rực, môi cũng đỏ hơn bình thường, cậu thừa biết điều đó. Hai má Chanyeol cũng lan dần sắc đỏ, nhưng Baekhyun không thể rời mắt khỏi bờ môi Chanyeol.

 

“Nếu tôi nói tôi thích nó hơn tưởng tượng… liệu em có cho rằng đó là nói dối không?” Chanyeol lên tiếng trước, chống khuỷu tay nâng người đối diện với Baekhyun.

 

Baekhyun lắc đầu, vẫn cực kì xấu hổ.

 

“Tớ… Tớ cũng rất thích.”

 

Thở phào một hơi, Chanyeol vỗ vỗ khoảng trống bên cạnh ra hiệu cho Baekhyun tới nằm cạnh.

 

Baekhyun cắn môi, chậm rãi đứng lên rồi lách mình nằm xuống chỗ trống nhỏ bên cạnh cơ thể to lớn của Chanyeol. Chân tên khổng lồ chạm tới tận cuối giường còn Baekhyun cuộn mình, để chừa ra một khoảng ở giữa hai người.

 

“Em có thể  dựa vào tôi mà.” Chanyeol bình thản nói.

 

Baekhyun chớp mắt rồi dịch người tới gần thêm một chút. Thế nhưng, dường như như vậy vẫn chưa đủ gần, vì chỉ vài giây sau, Baekhyun đã cảm nhận được một đôi tay mạnh mẽ kéo cậu lại gần cho tới khi lưng cậu dán sát vào lồng ngực Chanyeol.

 

“Tốt hơn rồi đấy.” Nụ cười nở rộ trên môi Chanyeol. Đôi môi mà cậu vừa mới hôn.

 

Chanyeol nắm lấy tay Baekhyun, những ngón tay khẽ lướt qua vết bỏng đang dần lành lại. “Xin lỗi… vì đã tổn thương em và bỏ chạy.”

 

Baekhyun lắc đầu. “Không sao… cậu cũng đâu biết chuyện đó sẽ xảy ra chứ.”

 

Chanyeol cau mày. “Dù là vậy… tôi cũng đã bỏ mặc em. Không biết bao nhiêu lần tôi muốn chạy tới nói lời xin lỗi, nhưng mỗi lần như thế, ánh mắt hình viên đạn của Kyungsoo lại phóng tới hoặc tôi mất hết dũng khí tiến về phía em. Thật sự rất xin lỗi em, Baek.”

 

Sự yên lặng đến thoải mái bao trùm lấy họ. Baekhyun không nhịn được nữa mà hỏi ra câu hỏi cậu đã muốn hỏi từ lâu.

 

“Vậy là… cậu thích tớ sao?”

 

“Và em cũng thích tôi.” Chanyeol rất tự tin.

 

“Gì—Không, tớ có nói thế đâu!”

 

“Em vừa nói em thích nụ hôn ban nãy đấy!”

 

“Là bởi vì cậu hôn tớ!”

 

“Và em cũng hôn đáp trả.” Hai gò má nhô cao của Chanyeol ánh lên niềm hạnh phúc.

 

Baekhyun cảm nhận được hai má mình lại nóng lên. “Nhưng mà c-cậu bảo tớ hôn còn gì…”

 

Chanyeol không thể làm chậm lại nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực.

 

“Vậy là em thích tôi.”

 

Baekhyun nép mình sát vào Chanyeol hơn. “Có lẽ… một chút.”

 

Chanyeol thình lình vòng tay ôm lấy Baekhyun.

 

“Đối với tôi như vậy là đủ rồi.”

 

Baekhyun thở dài. Nằm trong vòng tay của Chanyeol, sao cậu lại thấy an toàn đến vậy?

 

“Tớ ở gần cậu thế này có sao không?”

 

Chanyeol ngả đầu lên vai Baekhyun. “Chỉ cần là em, tất cả mọi thứ đều không sao hết.”

 

“Cậu thực sự thích tớ rồi.” Baekhyun cố gắng không cười thành tiếng.

 

Chanyeol gật đầu. “Ừ, rất rất thích em…”

 

“Tại sao?”

 

“Hả?” Chanyeol nới lỏng vòng tay khi Baekhyun xoay người lại đối diện với hắn.

 

“Tại sao cậu lại ‘rất rất thích’ tớ?”

 

Chanyeol mím chặt môi nhìn Baekhyun chằm chằm nhìn hắn. “Em nghe được những gì… từ cuộc nói chuyện của tôi và Sehun rồi?”

 

Baekhyun cố gắng nhớ lại. “… Tớ không nhớ được hết. Cũng không nghe rõ lắm… chỉ biết là Sehun tỏ tình với cậu thôi.”

 

Chanyeol gật đầu. “Em khiến tôi vui vẻ… Không biết em đã làm gì, nhưng tôi chỉ muốn ở bên cạnh em. Nghe có vẻ kì cục, nhưng tôi rất muốn được em chạm vào, nó khiến tôi như bừng bừng sức sống. Tôi cũng thích dáng vẻ ngốc nghếch của em nữa… đồ ngốc đáng yêu của tôi…”

 

Baekhyun không biết mặt cậu có thể đỏ đến mức nào. Lời nói của Chanyeol vừa khiến cậu thấy ngượng lại khiến cậu cảm động không thôi.

 

“Vậy còn tôi thì sao? Em nghĩ như thế nào về tôi? Sao em lại thích tôi?” Chanyeol hỏi.

 

Baekhyun bĩu môi ra chiều suy nghĩ. “Hừm… cậu chính là con khỉ mang lửa ngốc nghếch nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình là một hoàng tử băng lãnh. Còn bên trong ấy à, chính là cún con dễ thương.”

 

Nụ cười trên mặt Chanyeol tắt ngấm. “Này,…”

 

Baekhyun bật cười. “Thôi… được rồi… Cậu rất xấu tính, cậu bắt nạt tớ. Cậu không thèm cảm ơn lúc tớ lấy đồ ăn cho cậu mà toàn trêu tớ vì tớ học dốt toán. Trời ơi, chẳng có điều gì ở cậu khiến tớ thích cả—”

 

“Này!!!” Chanyeol dẩu môi lên, bỏ tay ra khỏi người Baekhyun rồi quay đi.

 

Mất đi độ ấm cùng sự thoải mái của vòng tay Chanyeol, Baekhyun ngừng cười. “Tớ chỉ đùa chút thôi mà.”

 

“Hừ.” Chanyeol lầm bầm. Hắn cố gắng nhịn cười nhìn dáng vẻ Baekhyun cun cút tiến lại gần cố gắng kéo hắn lại, hai tay Baekhyun đặt trên vai và bắp tay hắn khiến hắn hết sức thỏa mãn.

 

“Chanyeol a~” Baekhyun lắc lắc người Chanyeol, kéo dài giọng gọi tên hắn. “Channn—”

 

Không đợi cậu gọi xong, Chanyeol đột ngột xoay người lại đối mặt với cậu. Ánh mắt chạm nhau khiến Baekhyun lo lắng nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng cậu khô khốc.

 

“Nếu hôn tôi một cái thì tôi sẽ suy nghĩ về việc tha thứ cho em.”

 

Máu khắp người Baekhyun đang dồn hết lên hai gò má. Có chút lưỡng lự, cậu kéo gần khoảng cách giữa hai người rồi nhanh như cắt thơm lên má Chanyeol. Chỉ vừa mới xác lập quan hệ mà đã làm như vậy đúng là xấu hổ muốn chết.

 

“Này, em coi đó là hôn đấy hả?!”

 

Baekhyun nâng người ngồi hẳn dậy. “Còn lâu tớ mới hôn cậu! Chúng ta cũng có phải quan hệ h-hẹn hò kia đâu!” Baekhyun ngượng ngùng biện minh.

 

Chanyeol nhướng mày cười đểu. “Được thôi, Baek, làm bạn trai của tôi đi.”

 

Baekhyun không nghĩ Chanyeol lại thẳng thừng đến thế, mà thực ra cậu cũng không biết phải trông chờ phản ứng gì từ Chanyeol.

 

“T-Tại sao tớ phải đồng ý với cậu chứ?”

 

“Bởi vì tôi thích em.” Chanyeol đưa mặt tới gần hơn. “Và rõ ràng em cũng thích tôi.”

 

Baekhyun cắn môi. “Rõ ràng đến như vậy sao?”

 

Chanyeol áp trán họ lại với nhau. “Ừ, rất rõ ràng.”

 

“Thế thì—” Khi Baekhyun vừa định đem môi mình dán lên môi Chanyeol thì có ai đó đứng ngoài cửa cất tiếng ho khan. Cậu ngay lập tức lui người lại khiến Chanyeol không khỏi rên lên vì bất mãn.

 

“Anh thấy hai đứa đã tỉnh rồi và… trông rất ổn.” Yixing tựa người vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực nhàn nhạt nói. Chậm rãi bước tới gần hai người họ, vô số tia laze vô hình từ Chanyeol cứ như vậy nhắm thẳng vào Yixing. Baekhyun lồm cồm định xuống khỏi giường nhưng eo vẫn bị Chanyeol ôm thật chặt.

 

“Ngồi yên.”

 

Baekhyun không tình nguyện làm theo lời Chanyeol.

 

“Cú ngã khá mạnh đấy.” Yixing ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường. “Không chỉ ngã cây đâu, còn bị tình yêu của người nào đó khiến em đổ cái rầm nữa.”

 

Baekhyun không biết phải nói gì thêm. “Em—…”

 

Chanyeol có cảm giác mình đang chiếm thế thượng phong. Hôn cũng hôn rồi, hắn còn biết Baekhyun thích hắn chứ không phải Yixing. Hắn thực sự rất thích điều này.

 

“Không sao đâu. Đừng lo. Từ rất lâu rồi anh đã biết cuối cùng hai đứa sẽ ở bên nhau. Chanyeol nó vẫn luôn phát điên vì em.” Yixing vừa nói vừa mỉm cười.

 

Baekhyun ngượng chín mặt. “Ô…”

 

“Nhưng thật ra, anh cũng thích em, Baekhyun ạ.”

 

Vòng tay ôm Baekhyun càng thêm dùng sức.

 

“D-Dạ?”

 

Yixing ngồi bắt chéo chân. “Anh từng crush em… Từng chỉ muốn em cho riêng bản thân anh.”

 

Chanyeol nhìn anh trai kế của mình bộc bạch tình cảm với Baekhyun ngay trước mặt hắn.

 

“Ừm… em rất vinh dự… nhưng em không có cảm giác như vậy với anh…” Baekhyun hi vọng cậu không làm Yixing tổn thương.

 

Yixing gật đầu cười. “Anh biết. Tên đáng ghét này đã khăng khăng em là của nó trước cả khi anh đặt được chân lên vạch xuất phát của cuộc chạy đua tình yêu này rồi.”

 

Chanyeol nhếch mép cười, kéo Baekhyun vào lòng. “Em là của tôi, Baekhyun, em nghe rõ rồi chứ?”

 

Baekhyun đánh bộp vào cánh tay Chanyeol rồi tìm một tư thế thoải mái dựa hẳn vào lồng ngực Chanyeol.

 

“C-Cậu điên rồi…”

 

“Phát điên vì em.” Chanyeol lầm bầm chỉ đủ to để mình Baekhyun nghe được. Chứng kiến cảnh này, Yixing đứng dậy.

 

“Được rồi, cái đôi chim cu này, bao giờ âu yếm xong thì mau đi đi. Anh đã cho hai đứa mấy loại thuốc chữa đau đầu và bầm tím rồi đấy. Không biết đối với hai đứa thì lúc nào mới có tác dụng… nhưng chắc chỉ vài tiếng nữa thôi.” Yixng đi ra cửa. “À, 8 giờ tối rồi đấy. Bữa tối đã kết thúc nên khi nào rời đi thì nhớ lấy một thanh ngũ cốc yến mạch nhé.”

 

Chanyeol cùng Baekhyun nhìn Yixing thong thả bước qua ngưỡng cửa, trả lại không gian cho họ.

 

“Vậy… em sẽ làm bạn trai của tôi chứ?” Chanyeol mỉm cười xán lạn nhìn người đang nằm trong lồng ngực mình.

 

Baekhyun càng dựa sát vào Chanyeol hơn. “Ừm, sao cũng được.”

 

***

 

“A-A-Ah! Đau quá!” Luhan cau mày cố chịu đau khi ngồi xuống giường với sự giúp đỡ của Minseok.

 

“Cậu đúng là hậu đậu, Yixing đã dặn quay trở lại phòng y tế để bôi thuốc mỡ mà cậu chưa gì đã về rồi.” Minseok lắc đầu nhìn người bạn thân chui tọt vào trong chăn.

 

“Tớ không muốn ở lại đó! … Tớ rất mệt mỏi.” Luhan vừa nói vừa thở dài.

 

“Không phải sáng nay cậu còn phấn khích lắm sao? Giờ lại ủ rũ như cành cây héo vậy.” Minseok khoanh tay trước ngực từ từ ngồi xuống ghế.

 

“Mấy chuyện vớ vẩn đã xảy ra, Minnie ạ… Rất nhiều chuyện vớ vẩn đã xảy ra.”

 

Minseok cau mày. “Lại là chuyện về nhóc con Sehun đó hả?”

 

Luhan cứng người, nhớ lại chuyện xảy ra sáng nay.

 

“Chanyeol hyung!” Sehun gọi, tiến dần về phía nhóm họ.

Ánh sáng trong mắt Luhan lóe lên, khẽ mỉm cười trước sự xuất hiện của cậu học sinh năm hai nào đó.

“Ồ, chào.” Chanyeol đứng đó đút hai tay vào trong túi, đúng lúc Sehun đi tới đứng trước mặt Chanyeol.

“Anh có muốn chung đội với em không?” Câu hỏi của Sehun khiến nụ cười của Luhan tắt ngấm. Anh nhìn Sehun một hồi rồi mới cau mày nhìn Chanyeol, chờ đợi câu trả lời.

Chanyeol khó hiểu, không hề kì vọng việc Sehun lại đề nghị họ cùng chung nhóm.

“Ừm…” Chanyeol muốn cùng Baekhyun, nhưng lại không có đủ tự tin mở lời.

“Chanyeol hyung?” Sehun vỗ vỗ vai Chanyeol.

Luhan thật sự không chịu nổi nữa.

“Nếu muốn cùng Baekhyun thì trực tiếp nói ra đi.” Luhan nói to khiến cả Sehun và Chanyeol quay sang nhìn. Luhan không thể phung phí thêm bất cứ cơ hội nào được ở cùng Sehun nữa. Lần trước chung nhóm với nhau họ đã thân hơn được một chút. Khi Sehun gửi tín hiệu cầu cứu tới anh, Luhan đã vui mừng biết bao vì cuối cùng anh cũng có thể giúp đỡ cậu ấy.

Chanyeol cau mày, biết rằng mình vừa bị Luhan đọc suy nghĩ.

“Không có chuyện đó.” Trộm nhìn Baekhyun lần cuối, Chanyeol xoay sang Sehun.

“Được thôi.”

Nụ cười tươi trên môi Sehun khiến tim Luhan như thắt lại. Gò mà thằng bé phiếm hồng sao?

“Hyung, gặp lại anh sau nhé!” Sehun rời đi cùng Tao và đám bạn. Họ còn 15 phút trước khi cuộc đi săn bắt đầu. Vòng năng lực cũng đã được phân phát.

Sehun vừa rời đi, Luhan đã lườm Chanyeol. “Cậu đang đùa anh đấy à Chanyeol!?”

“Gì?” Chanyeol thực ra cũng không vui vẻ hơn Luhan là mấy.

“Cậu rõ ràng đã có thể nhường Sehun cho anh!”

“Anh nghĩ cậu ta là đồ vật sao mà đòi nhường? Cậu ta đâu có thuộc về anh. Dù sao cũng là cậu ta mời em trước.” Chanyeol nói có chút hằn học.

 

Luhan vừa định xoay người thì cơn đau nhói từ mắt cá chân truyền đến. “AISH!”

 

Minseok bật cười, cũng nhanh chóng nhảy lên giường, thoải mái thở dài một hơi.

 

“Đã xảy ra chuyện gì? Có muốn chia sẻ một chút không?”

 

Luhan bĩu môi, ôm lấy chiếc chăn. “Tớ buồn. Cả tổn thương nữa.”

 

“Thật phức tạp.”

 

“Sehun thích Chanyeol.”

 

Minseok nhướng mày. “Sehun bảo cậu thế?”

 

Luhan lắc đầu.

 

“Vậy thì—Cậu đọc suy nghĩ của Sehun sao?! Luhan cậu không thể làm thế được—”

 

“Tớ đâu có đọc!” Luhan la hét. “Mẹ kiếp, thằng bé biểu hiện quá rõ ràng. Chanyeol thì có gì tốt đẹp mà Sehun của tớ lại chọn thay vì tớ chứ?! Chọn một cây sào thay vì chú nai tơ xinh đẹp diễm lệ này sao?!”

 

Minseok cố gắng không để ý tới những từ Luhan dùng để miêu tả chính mình.

 

“Có lẽ cậu không phải mẫu người Sehun thích…?”

 

Luhan bật dậy, mắt mở to. “K-Không phải?! Minnie, tớ toàn bộ đều phù hợp. Sehun và Chanyeol rồi sẽ chẳng thành đâu!”

 

Minseok khúc khích cười trước phản ứng của Luhan. “Đồng ý cả hai tay luôn. Chanyeol thì dường như phát nghiện Baekhyun mất rồi. Tớ nghĩ cậu nên nói điều đó với Sehun đi… nếu có thể thì thổ lộ luôn.”

 

Luhan thả mình xuống gối chăn mềm mại.

 

“Tớ phải làm gì để Sehun yêu tớ đây?”

 

***

 

“X-Xin chào, có ai ở đây không?” Tao thò đầu vào phòng y tế, hi vọng tìm thấy một người giúp mình chữa vết bầm tím.

 

Không nghe thấy tiếng đáp lại, cậu bước hẳn vào trong phòng, mắt dáo dác nhìn quanh.

 

“Khỉ thật—”

 

“Ai đó?” Một giọng nói bình tĩnh từ một căn phòng vọng ra. Tao chưa kịp trả lời đã thấy một người đàn ông tóc vàng bước ra, trên tay cầm một cuốn sách.

 

Tao vất vả chống đỡ mong muốn ngừng lại thời gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của người này. Anh ta chỉ cao hơn cậu có vài centimet.

 

“Ừm, tôi, ừm…” Tao lắp bắp, hai tai đỏ bừng vì xấu hổ. Ôi, đúng là ngượng chết mất…!

 

“Tôi có thể giúp gì cho cậu đây, gấu trúc?” Khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đểu.

 

Tao ban đầu nhướng mày khó hiểu, rồi dần dần chuyển thành nhăn nhó. “Anh vừa mới gọi tôi là gì cơ?”

 

Người kia bước lại gần cho tới khi họ chỉ đứng cách nhau vài bước chân nữa. Nhìn gần anh ta còn đẹp trai hơn, Tao thầm nghĩ.

 

“Gấu – trúc. Tôi gọi cậu là gấu trúc.”

 

Mọi ý nghĩ ca ngợi tốt đẹp trong phút chốc biến mất sạch. Tao híp mắt. “Tôi có tên.”

 

Người kia đút tay vào túi, dựa lại gần. “Ai trong trường này chẳng có tên.”

 

Tao đảo mắt, khó chịu khi bị đùa giỡn. “Xin lỗi, thưa ngài, nhưng với bộ dạng con gà to xác như ngài thì đừng có gọi tôi là gấu trúc.”

 

Hai mắt người kia giật giật. “G-Gà…?”

 

Tao vênh mặt lên. “Phải. Sao? Không thích à?”

 

Người kia đứng thẳng người, đưa mắt xuống nhìn chằm chằm cậu trai trước mặt.

 

“Tên tôi là Kris.” Tiếng Trung lưu loát cất lên khiến Tao kinh ngạc. “Còn cậu chắc là bạn trai tương lai của tôi đi.”

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 29

“You want to help me grow, like fire need oxygen. But I don’t need someone like that. I need someone who knows how to control my flames and tame my desires. I need someone who will be able to be by my side without fearing that the fire will burn them. You want to send the oxygen my way, but to me, Baekhyun is my oxygen and water.”

Chapter 29

 

 

“Th-Thế này là sao hả hyung?” Baekhyun hỏi người đang đỡ cậu đứng dậy.

 

“… Anh cũng không chắc nữa, nhưng chẳng phải chuyện tốt gì đâu.”

 

“Chúng ta có nên nói với ai đó không anh?”

 

“Trước tiên cứ quay trở về đã. Đây không phải là chuyện chúng ta có thể tự mình xử lí.”

 

Cả hai cùng đi xuyên qua cánh rừng trở về, trong lòng mỗi người đều không khỏi cảm thấy lo lắng. Baekhyun ôm thật chặt chiếc giỏ.

 

“Anh có chắc là… tuyết chưa bao giờ rơi ở đây không? Nhỡ ai đó làm tuyết rơi thì sao?”

 

Luhan cau mày. “Người duy nhất anh biết có khả năng làm tuyết rơi là Minseok, nhưng có lẽ không phải đâu. Đặc biệt là ở nơi đó, ranh giới giữa hai thế giới… Có vẻ như nó không được tạo ra bằng năng lực.”

 

Baekhyun nhìn xuống lớp đất bẩn dưới chân họ. “Hay là có vấn đề gì với tấm trường lực?”

 

“Anh cũng nghĩ thế… nhưng chuyện này chưa bao giờ xảy ra cả.”

 

“Anh nghĩ điều gì khiến nó như vậy?”

 

Luhan thở dài. “Ai biết được chứ? Gần đây, mấy chuyện kì lạ cứ không ngừng xuất hiện—Ahhh!!”

 

Baekhyun sợ hãi nhìn Luhan đột nhiên rơi xuống một chiếc hố, trên miệng hố được phủ đầy lá khô. “Hyung! Anh có sao không?”

 

Luhan nhăn nhó gật đầu. “Chỉ bị trật mắt cá chân thôi… Gửi tín hiệu cho Kris đi!”

 

“Gửi kiểu gì ạ?”

 

“Tập trung nghĩ tới việc gọi cậu ta tới giúp, cậu ta sẽ bắt được tín hiệu đó.”

 

Baekhyun không biết phải làm sao. Cậu chưa từng làm việc này bao giờ.

 

Thật nhanh, cậu nhắm mắt lại, hi vọng sẽ thành công. Kris! Luhan cần giúp đỡ!

 

Chỉ vài giây sau, Baekhyun nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu cậu rồi ngay lập tức biến mất.

 

“Em nghĩ anh ta nghe thấy rồi…” Baekhyun vẫn có chút không chắc mình đã làm đúng hay chưa.

 

“Tốt lắm… Vậy mà anh cứ nghĩ thời nay không ai còn dùng loại bẫy cũ rích này nữa…”

 

Baekhyun khom người cúi xuống, đặt chiếc giỏ sang một bên rồi vươn tay về phía Luhan.

 

“Nắm lấy tay em đi! Em sẽ kéo anh lên!”

 

Luhan rướn người nắm lấy tay Baekhyun. “Baek, cảm ơn em.”

 

Chật vật một lúc Baekhyun mới kéo được Luhan lên khỏi miệng hố. Áo của cả hai người đều dính bẩn, bám đầy lá.

 

“Có đau lắm không anh?”

 

Luhan nhìn xuống mắt cá chân mình. “Một chút thôi… nhưng chẳng có gì mà Yixing không chữa được, thế nên không cần lo cho anh đâu.”

 

“Vậy còn chuyến đi săn của chúng ta?”

 

Luhan nhìn quanh. Họ vẫn còn cách lối ra khỏi rừng khá xa. “Anh không quá chú trọng thắng thua. Sẽ còn những trò chơi khác nữa mà. Em có thể tiếp tục chơi mà không có anh cũng được vì dù gì chúng ta chỉ còn thiếu hai thứ nữa thôi.”

 

Baekhyun thực sự không muốn tiếp tục một mình. “Còn anh thì sao?”

 

“Kris sẽ đưa anh về… vừa nhắc đã tới rồi. Này! Ở dưới này!” Luhan hét gọi.

 

Baekhyun ngẩng đầu lên nhìn. Kris đang bay xuống. Với đôi cánh đỏ rực khổng lồ trên lưng và cú tiếp đất ngoạn mục trước mắt Luhan và Baekhyun, cậu thầm trầm trồ.

 

“Cậu gọi anh à?”

 

“D-D-Dạ…” Baekhyun lắp bắp. “Anh còn có… cánh nữa sao?”

 

Kris thản nhiên gật đầu. “Phải, không có cánh anh vẫn bay được nhưng nó làm anh trông ngầu hơn nhiều.”

 

Luhan đảo mắt. “Anh bớt khoe khoang đi và giúp tôi một chút thì tốt biết mấy.”

 

Baekhyun cùng Kris giúp Luhan đứng thẳng người dậy.

 

“Anh sẽ đưa cậu ta về trước. Cậu vẫn tiếp tục chứ?”

 

Baekhyun nhìn xuống chiếc giỏ dưới chân. “Còn bao nhiêu thời gian nữa ạ?”

 

“Chịu… chắc tầm một hoặc hai tiếng nữa.”

 

Baekhyun thở dài, gật đầu. “Thôi, để xem em có tìm thêm được gì nữa không.”

 

Luhan vỗ lưng cậu. “Xin lỗi nhé Baek, anh không thể đi cùng em được. Nhớ đừng để bị thương đấy.”

 

***

 

Baekhyun đi lòng vòng xung quanh, hi vọng tìm thấy một học sinh nào khác. Cậu chẳng biết hai thứ còn lại ở đâu. Tìm một mình đúng là chẳng thú vị chút nào.

 

“… Quả mọng ánh trăng à?” Baekhyun kiểm tra trong các bụi rậm, thi thoảng hái vài trái quả mọng, mong một trong số chúng là thứ cậu cần tìm.

 

Vừa định bỏ đi, cậu bắt được một tín hiệu.

 

Baek! Đó là Luhan. Quả mọng ánh trăng mọc trên cây, chứ không phải trong bụi rậm. Chúng sinh trưởng trên ngọn cây để hấp thụ ánh trăng mỗi đêm. Em nhớ cẩn thận!

 

Baekhyun hơi choáng váng khi đột nhiên nhận được lời chỉ dẫn. Cậu thả mình ngồi xuống tảng đá gần đó.

 

“Trên ngọn cây.” Baekhyun nhìn quanh.

 

Lồng quai giỏ vào cánh tay, Baekhyun đi về phía một thân cây xù xì. Các cành không quá cao mà chỗ chạc cây cũng vừa vặn với chân cậu.

 

Chỉ trong vòng năm phút, Baekhyun đã gần leo lên tới ngọn. Bám thật chặt vào cành cây, cậu phát hiện ra một chùm quả mọng lắc lư ngay trên đỉnh đầu mình. Chúng có màu bạc, chỉ lớn bằng móng tay.

 

Baekhyun hạ mình ngồi xuống một cành cây lớn, thò chân xuống đung đưa qua lại. Vừa định nhích người ra chỗ khác thì cậu bắt gặp hai dáng người phía bên dưới.

 

“Chanyeol… đợi đã!”

 

Nghe thấy tiếng nói, Baekhyun ngừng mọi động tác. Nếu người kia là Chanyeol, vậy người còn lại chắc là Sehun rồi.

 

Chanyeol xoay người lại, chỉ cách vài bước chân nữa đúng tầm nhìn thẳng xuống của Baekhyun.

 

“Sao?”

 

“Anh đi nhanh như vậy làm gì?”

 

“Tìm thêm một thứ nữa thôi là thắng rồi.”

 

Sehun nhăn mặt. Cậu không muốn khoảng thời gian ở chung của họ kết thúc.

 

“Chúng ta cứ nghỉ một lát trước đã.” Sehun đề nghị, di chuyển về phía tảng đá mà khi nãy Baekhyun vừa ngồi.

 

“Chúng ta nên làm xong hết rồi nghỉ ngơi một thể.”

 

Sehun hít vào một hơi thật sâu. “Chanyeol… Em thích anh!”

 

Mắt Baekhyun trợn tròn. Sehun crush… Chanyeol? Vậy còn… còn Luhan thì sao?

 

Chanyeol đứng đó bất động. Ánh mắt đặt trên người Sehun.

 

“Chắc là tôi nên nói… cảm ơn đi?”

 

Hai má Sehun nóng bừng. “Ý em là, em thích anh… hơn một người bạn.”

 

Chanyeol đút một tay vào túi. “Xin lỗi nhưng tôi không cảm thấy như vậy với cậu.”

 

“Em biết. Em đã cố gắng rất nhiều chỉ để anh một lần nhìn về phía em, nhưng anh không bao giờ làm vậy cả.” Sehun đá đống đất dưới chân.

 

“Tôi chỉ coi cậu là bạn, không hơn.”

 

Sehun ngập ngừng. “Ít nhất em có thể thử không?”

 

Cậu ngước nhìn Chanyeol, trong mắt tràn ngập quyết tâm. “Em đã nói rồi, em muốn ở bên cạnh anh. Em muốn giúp anh.”

 

Chanyeol lắc đầu. “Trước hết, tôi muốn hỏi sao cậu lại thích tôi?”

 

“Ừm,… anh đẹp trai… thông minh… thành thạo gần như tất cả mọi thứ…”

 

“Những điều đó chẳng chứng minh được gì cả.”

 

“Em biết anh thích Baekhyun.” Sehun nói có chút cay nghiệt. Nghe đến đây, tim Baekhyun dường như ngừng đập. Sehun đang nói gì vậy?

 

Chanyeol híp mắt nhìn Sehun. “Cậu ấy thì có liên quan gì?”

 

“Không phải nó rất rõ ràng sao? Anh muốn Baekhyun. Bởi vì mỗi khi Baekhyun ở đó, anh sẽ chỉ tập trung vào anh ấy thôi. Em thậm chí đến một cơ hội cũng không có.” Sehun nhìn thẳng vào mắt Chanyeol mà nói.

 

“Cậu đang nói việc tôi không yêu cậu là lỗi của Baekhyun sao?”

 

Sehun lắc đầu. “Không, đừng hiểu nhầm. Em quý Baekhyun hyung… nhưng anh ấy có gì mà em không có? Điều gì khiến anh ấy trở nên đặc biệt đến vậy chứ?”

 

Chanyeol mở miệng, nhưng không một từ ngữ nào thoát ra khỏi bờ môi. Sao Baekhyun lại đặc biệt đến thế?

 

“Tôi tin tưởng em ấy. Em ấy là người khiến tôi mở lòng.”

 

“Anh tin tưởng Baekhyun? Anh ấy đâu có thích anh như cách anh thích anh ấy, đúng chứ? Anh ấy đã phản bội tình yêu của anh.”

 

Chanyeol cau mày. “Không phải như vậy.”

 

“Rõ ràng là anh ấy không hề coi trọng anh. Thậm chí anh ấy còn bám lấy Yixing hyung… người mà em chắc chắn rằng anh ấy yêu…”

 

“Dừng lại!” Chanyeol lên giọng, rồi dần lấy lại bình tĩnh. Hắn biết Sehun chỉ đang cố khiêu khích hắn mà thôi. “Em ấy có thể yêu bất cứ ai mà em ấy muốn… tôi đã làm em ấy tổn thương quá nhiều lần trước kia rồi… Còn cậu, cậu cũng không coi trọng tình cảm của Luhan.”

 

Sehun nhướng mày. “Luhan hyung? Anh ấy thì sao?”

 

“Anh ấy đã crush cậu từ rất lâu rồi.”

 

“Em khá chắc là anh ấy thích Minseok hyung đấy… mà dù anh ấy có thích em đi chăng nữa, em cũng không thích anh ấy.”

 

Chanyeol khoanh hai tay trước ngực. “Chính xác. Dù cậu có thích tôi đi chăng nữa, tôi cũng không thích cậu.”

 

Sehun nặng nhọc thở ra. “Tại sao lại không? Chúng ta hợp nhau mà. Baekhyun có thể mang oxy tới cho anh như em không? Anh ấy có thể gia tăng năng lực của anh như em không? Chanyeol, anh cần em.”

 

Baekhyun lo lắng cắn môi. Cậu nên làm gì bây giờ? Khi nào thì họ mới chịu rời đi đây?

 

Cậu nhìn lên, chùm quả mọng ở ngay gần cậu, chỉ cần vươn người ra là hái được rồi. Nhìn xuống bàn tay mình, Baekhyun quan sát vết sẹo nhạt màu còn sót lại sau khi bị bỏng.

 

“Sehun, tôi nghĩ cậu không biết mình đang nói tới thứ gì đâu.”

 

Sehun nóng nảy giậm chân. “Có phải là vì em nhỏ tuổi hơn không? Chúng ta chỉ cách nhau một tuổi thôi mà.”

 

Baekhyun rướn người một chút nữa, vươn tay ra, nâng phần dưới cơ thể lên.

 

“Đó không phải lí do.” Chanyeol nói, có chút bực mình với thằng nhóc năm hai này. Không phải Sehun không đẹp trai hay không tốt, chỉ là hắn chẳng cảm thấy giữa hai người họ có chút liên hệ gì.

 

“Vậy thì tại sao?”

 

Sắp tới rồi… Mình sắp chạm tới nó rồi…! Baekhyun lè lưỡi ra, vươn những ngón tay túm lấy chùm quả.

 

“Baek—”

 

“Ahh!!” Baekhyun vô ý kêu lên một tiếng lớn khiến cả hai người phía dưới ngẩng đầu lên nhìn. Đôi mắt họ đều mở lớn kinh ngạc.

 

“Cái gì vậy—Baekhyun?!” Sehun gọi với lên, nhìn Baekhyun đang bám cả hai tay vào cành cây. Chân và phần dưới cơ thể của Baekhyun treo lơ lửng cách mặt đất gần 5 mét.

 

“Chào… uh… tôi tìm thấy quả mọng ánh trăng rồi… này…” Giọng cậu run run sợ hãi.

 

Chanyeol bước tới gần hơn, quát lên. “Lại leo lên đó làm gì? Em bị ngốc sao!?”

 

Baekhyun hít vào một hơi thật sâu, dùng sức bám chặt hơn. “Phải, đúng thế đấy.”

 

Sehun nhìn quanh tìm kiếm sự trợ giúp, nhưng không có bóng dáng một ai. “Em sẽ gửi tín hiệu tới Kris.”

 

“Ư-Ừ… cảm ơn—Khỉ thật!” Những cành cây sắc nhọn khiến ngón tay Baekhyun đau nhói. Cơ thể cậu cũng dần tụt xuống. Nếu ngã từ đây xuống, ít nhất cũng gãy mất ba cái xương.

 

Sehun nhắm mắt lại gọi anh chàng bảo an tóc vàng.

 

Trong lồng ngực Chanyeol, trái tim không tự chủ được đập thình thịch. Sao hắn lại có cảm giác chuyện này từng xảy ra trước kia rồi?

 

“Tớ-Tớ không nghĩ… Tớ không nghĩ mình có thể trụ được thêm 5 phút nữa đâu… Đ-Đau lắm!” Baekhyun nghiến răng nói, lớp da nơi lòng bàn tay vì cọ phải vỏ cây xù xì mà đỏ bừng khiến mỗi giây trôi qua, bàn tay bám víu ấy càng lỏng dần.

 

“Vài phút nữa thôi Baek.”

 

Lần đầu tiên trong suốt cả ngày trời, Baekhyun chạm phải ánh mắt tên khổng lồ. Cậu biết Chanyeol vẫn luôn chăm chú nhìn mình. Cậu chỉ muốn nói với Chanyeol rằng cậu tha thứ cho cậu ấy, cậu không hề đổ lỗi cho cậu ấy.

 

Tay Chanyeol nắm thành nắm đấm, bước gần hơn về phía Baekhyun. Sehun thấy vậy thì kéo tay Chanyeol lại, nhưng bị hất ra.

 

“Anh định làm gì? Kris sắp tới rồi.”

 

Chanyeol lắc đầu. “Tôi sẽ tự mình giúp Baekhyun.”

 

Sehun cau mày. “Cả anh và Baekhyun có thể sẽ bị thương đấy.”

 

Chanyeol ngước lên nhìn Baekhyun. “Sự khác nhau giữa cậu và Baekhyun… cậu muốn biết phải không?” Chanyeol hơi xoay đầu, qua khóe mắt liếc nhìn Sehun.

 

“Cậu muốn giúp tôi lớn mạnh, như lửa cần oxy. Nhưng tôi không cần người như vậy. Tôi cần một người biết cách kiểm soát ngọn lửa, một người đủ sức chế ngự những khao khát trong tôi. Tôi cần một người có thể ở bên tôi mà không sợ ngọn lửa thiêu rụi. Cậu muốn đem tới cho tôi oxy, nhưng đối với tôi, Baekhyun vừa là oxy, lại vừa là nước. Tôi rất tiếc, Sehun ạ.”

 

Sehun kinh ngạc nhìn Chanyeol chạy tới bên dưới nơi Baekhyun đang treo mình. “Baek, tôi đỡ được em rồi! Buông tay ra đi!”

 

Baekhyun nhận ra, từ khi nào Chanyeol đã đứng bên dưới mở rộng vòng tay. “T-Tớ sợ lắm! Tớ không biết đâu Chanyeol… Đau lắm!” Ngón tay cậu lại thêm trơn trượt.

 

“Tin tưởng tôi. Tôi sẽ không tổn thương em nữa, Baek. Thật xin lỗi vì đã làm tổn thương em và bỏ chạy như một kẻ ngốc. Tôi biết giờ em sẽ không dễ gì đặt niềm tin ở nơi tôi, nhưng tôi hứa, sẽ không bao giờ buông em ra nữa. Mau thả tay ra…!”

 

Baekhyun hít vào một hơi thật sâu, ngón tay cậu truyền tới cơn co rút đau đớn. Chỉ còn một cách duy nhất.

 

Sehun nhìn Baekhyun buông tay rơi xuống khỏi cành cây, hai mắt nhắm lại thật chặt.

 

***

 

Baekhyun khàn khàn cất giọng khi cảm nhận cơ thể thoải mái nằm trên một thứ gì đó vô cùng êm ái. Có lẽ cậu đang nằm trên giường với một lớp chăn mỏng. Ánh sáng chói lọi rọi từ môi trường xung quanh trong phút chốc khiến cậu không mở mắt ra nổi.

 

Ngón tay tê rần, cậu cố gắng cử động tay và chân. Nắm bàn tay trái lại, một cơn đau từ lòng bàn tay đột ngột truyền tới.

 

Chuyện gì đã xảy ra…?

 

Run rẩy chớp mở đôi mắt, Baekhyun cố hồi tưởng lại xem lần cuối cùng mình đã ở đâu.

 

À phải, quả mọng ánh trăng…!

 

Baekhyun gượng ngồi dậy.

 

Mình đang treo lơ lửng trên cây…

 

Cậu nhìn xuống chiếc chăn màu trắng trên đùi mình.

 

“Tin tưởng tôi. Tôi sẽ không tổn thương em nữa, Baek. Thật xin lỗi vì đã làm tổn thương em và bỏ chạy như một kẻ ngốc. Tôi biết giờ em sẽ không dễ gì đặt niềm tin ở nơi tôi, nhưng tôi hứa, sẽ không bao giờ buông em ra nữa. Mau thả tay ra…!”

 

Mắt mở lớn, dáo dác nhìn xung quanh, Baekhyun mới nhận ra ở đây còn một người nữa. Ánh mắt cậu chạm phải dáng hình một người nằm ngủ trên chiếc giường bên cạnh.

 

Chanyeol…

 

Trái tim trong lồng ngực bắt đầu tăng tốc. Ý nghĩ Chanyeol vừa cứu mình khiến cậu không khỏi đỏ hồng đôi má. Nhưng có vẻ cả hai người họ đều bị thương. Baekhyun đặt tay lên ngực, sợ hãi những nhịp tim đập điên cuồng. Cậu muốn đẩy lùi thứ cảm xúc lạ lẫm này đi, nhưng đồng thời, nó thật dễ chịu. Cậu nhắm mắt lại, ra lệnh cho trái tim chậm nhịp lại. Vậy mà khi mở mắt ra, nhìn thấy dáng vẻ ngủ tới yên bình của Chanyeol, tim cậu lại bắt đầu đập dồn dập như chạy đua.

 

Chanyeol càng nắm tay Baekhyun chặt hơn. “Naneun… neoreul johahae…”

Baekhyun chớp mắt, Chanyeol thì thầm nhỏ đến nỗi cậu không nghe được gì. “Cậu nói sao?”

“Tôi nói là… bởi vì tôi thích em!”

 

Đặt chân xuống giường, cậu để mình ngồi thẳng dậy. Chanyeol vẫn đang chìm trong giấc ngủ yên bình. Trên mặt Chanyeol có vài vết xước, đầu tóc lộn xộn và Baekhyun dồn hết sự chú ý vào đôi môi. Đôi môi đỏ đầy đặn của người đã tỏ tình với cậu. Chanyeol.

 

“Cậu có… thực sự thích tớ không?” Giọng nói khẽ khàng tựa như lời thì thầm. Trái tim cậu đã từ bỏ, đã đầu hàng mà chạy về phía Chanyeol, nhưng lí trí cậu vẫn chần chừ ở vạch xuất phát.

 

Baekhyun đứng dậy, có chút choáng váng. Khi đã định thần lại, cậu khom người xuống, quan sát hơi thở chậm rãi của Chanyeol.

 

“Tớ biết cậu không hề cố ý làm tớ tổn thương… lẽ ra cậu phải nói gì đó chứ. Đừng bỏ chạy khỏi tớ như vậy, Yeol a…” Baekhyun quỳ xuống sàn, hai khuỷu tay chống trên mép giường Chanyeol.

 

Baekhyun không biết điều gì thôi thúc cậu tiến gần tới khuôn mặt Chanyeol. Chỉ biết nó đột nhiên khiến cậu muốn tới gần hơn, muốn cảm nhận sự hiện diện của Chanyeol ngay bên cạnh cậu.

 

Khi chỉ còn cách khuôn mặt Chanyeol vài centimet, Baekhyun dừng lại.

 

Sao lông mi có thể dài như vậy chứ…?

 

Như có lực từ thỏi nam châm kéo Baekhyun tới gần Chanyeol. Ánh mắt cậu lướt xuống sống mũi, rồi đường viền hình cánh cung của môi trên và cuối cùng, chạm phải đôi môi. Chúng luôn đẹp vậy sao?

 

Đột ngột, hai mắt Chanyeol mở ra nhưng Baekhyun không thể kéo cơ thể mình lùi lại. Giờ họ đang gần sát nhau.

 

“Muốn hôn tôi sao?” Chất giọng trầm khàn của Chanyeol vang lên khiến Baekhyun nổi hết da gà.

 

Hai má Baekhyun đỏ hồng. “… Như thế có được không?”

 

Chanyeol đưa mặt tới gần hơn nữa. Ánh mắt hai người chưa một lần rời khỏi đối phương.

 

“Hôn đi.”

 

 

 

 

[Góc Hỏi Nhỏ]:

Là như vầy, chắc các bạn cũng biết tiếng Việt mình có vô vàn các đại từ xưng hô, mà mỗi từ lại mang nhiều sắc thái nghĩa khác nhau, kể từ chap này trở đi mối quan hệ của hai nhân vật chính sẽ tiến lên một bậc nên mình cũng muốn đổi cách xưng hô sao cho phù hợp.

Vốn ở chap này mình đang để Chan xưng với Baek là em-tôi (nghe tình biết bao^^) còn Baek xưng với Chan là cậu-tớ (căn bản vì mình thấy như thế rất dễ thương) nhưng có vẻ nó không khớp nhau lắm TT Mình cũng từng nghĩ để cậu-tớ cho cả hai người nhưng như thế nó lại làm lu mờ đi cái ấn tượng lạnh lùng (giả vờ) của Chan quá nên nếu bạn nào đọc mà cảm thấy có cách sắp xếp nào khác phù hợp hơn thì cho mình biết với nhé. Sau khi cân nhắc, nếu được mình sẽ sửa đồng loạt. Cảm ơn các bạn nha! ❤

 

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 28

Chapter 28

 

“Vết bỏng khá nghiêm trọng đấy…” Yixing vừa nói vừa giúp Baekhyun băng bó bàn tay bằng một dải băng sạch.

 

Baekhyun cau mày, cố gắng chịu đựng cơn đau nhói nơi lòng bàn tay. “Ưm… đau quá.”

 

“Đau về thể chất hay tinh thần?” Yixing hỏi, nhưng dường như đã đoán trước được câu trả lời của Baekhyun.

 

Ngạc nhiên nhìn Yixing nhưng cậu vẫn căn môi đáp. “Cả hai ạ.”

 

“Chanyeol có thói quen bỏ chạy.” Giọng Yixing vô cùng bình thản khiến Baekhyun cũng phát run.

 

“E-Em còn chưa nói đó là do—”

 

“Anh biết Chanyeol mà. Làm gì còn ai khác có thể gây ra cho em vết thương nghiêm trọng như thế này.”

 

Baekhyun mím chặt môi. Liệu Chanyeol có hay không gặp rắc rối?

 

“Đừng lo, anh không báo cáo chuyện này với hiệu trưởng Kim đâu, thế nên em cứ thả lỏng đi.” Yixing khúc khích cười. “Anh có thể cảm nhận được các cơ của em căng cứng đấy.”

 

“O-Oh… Cảm ơn hyung.”

 

Yixing gật đầu. “Thế nhưng, hình như đây không phải là lần đầu tiên bàn tay này của em bị thương đâu… vết bỏng đã cháy sâu vào lớp biểu bì ngoài cùng mà theo anh được biết, nó từng lành lại từ vết thương cũ.”

 

“Như vậy nghĩa là sao ạ?” Baekhyun lo lắng hỏi.

 

“Nghĩa là để nó lành lại thêm lần nữa thì sẽ mất nhiều thời gian hơn. Nhưng đừng lo, có thể chỉ tốn… 2 tuần thôi. Anh đã thoa thuốc mỡ vào đó để em không cảm thấy đau nữa. Nếu nó lại đau trở lại thì cứ tới gặp anh, anh sẽ cố giảm bớt nó đi.”

 

Baekhyun thở phào nhẹ nhõm. “Dạ… cảm ơn hyung.”

 

***

 

Vài ngày sau, ngay cả bóng dáng Chanyeol cũng không thấy đâu. Vừa vặn, đó cũng là ngày diễn ra cuộc đi săn thứ hai trong năm.

 

“Kyungsoo là của em!” Jongin vừa la lối vừa nắm chặt tay Kyungsoo.

 

Trông thấy cảnh tượng ấy, Jongdae đảo mắt khinh thường. “Ờ, anh ấy là bạn trai của cậu nên cậu cứ việc lấy đi.” Nghe thế, Jongin vui sướng ngả đầu lên vai Kyungsoo mặc cho sự chênh lệch về chiều cao.

 

“Vậy thì em sẽ lập đội cùng—”

 

“Chanyeol hyung!” Sehun gọi, tiến dần về phía nhóm họ.

 

Ánh sáng trong mắt Luhan lóe lên, khẽ mỉm cười trước sự xuất hiện của cậu học sinh năm hai nào đó.

 

“Ồ, chào.” Chanyeol đứng đó đút hai tay vào trong túi, đúng lúc Sehun đi tới đứng trước mặt hắn.

 

“Anh có muốn chung đội với em không?” Câu hỏi của Sehun khiến nụ cười của Luhan tắt ngấm. Anh nhìn Sehun một hồi rồi mới cau mày nhìn Chanyeol, chờ đợi câu trả lời.

 

Chanyeol khó hiểu, hắn không hề kì vọng việc Sehun lại đề nghị họ cùng chung nhóm.

 

Qua khóe mắt, hắn thấy Baekhyun đang trò chuyện cùng Kyungsoo và Jongdae. Ánh mắt hắn không cầm được liếc về phía bàn tay phải được băng bó bằng vải trắng của Baekhyun.

 

“Ừm…” Chanyeol muốn cùng Baekhyun, nhưng hắn lại không có đủ tự tin mở lời.

 

“Chanyeol hyung?” Sehun vỗ vỗ vai hắn.

 

Luhan thật sự không chịu nổi nữa.

 

“Không biết Baekhyun có sao không… mình có nên hỏi em ấy—”

 

“Nếu muốn cùng Baekhyun thì trực tiếp nói ra đi.” Luhan nói to khiến cả Sehun và Chanyeol quay sang nhìn. Luhan không thể phung phí thêm bất cứ cơ hội nào được ở cùng Sehun nữa. Lần trước chung nhóm với nhau họ đã thân hơn được một chút. Khi Sehun gửi tín hiệu cầu cứu tới anh, Luhan đã vui mừng biết bao vì cuối cùng anh cũng có thể giúp đỡ cậu ấy.

 

Chanyeol cau mày, hắn biết Luhan vừa mới đọc suy nghĩ của hắn.

 

“Không có chuyện đó.” Trộm nhìn Baekhyun lần cuối, hắn xoay sang Sehun.

 

“Được thôi.”

 

Nụ cười tươi trên môi Sehun khiến tim Luhan như thắt lại. Gò mà thằng bé phiếm hồng sao?

 

“Hyung, gặp lại anh sau nhé!” Sehun rời đi cùng Tao và đám bạn. Họ còn 15 phút trước khi cuộc đi săn bắt đầu. Vòng năng lực cũng đã được phân phát.

 

Sehun vừa rời đi, Luhan đã lườm Chanyeol. “Cậu đang đùa anh đấy à Chanyeol!?”

 

“Gì?” Chanyeol thực ra cũng không vui vẻ hơn Luhan là mấy.

 

“Cậu rõ ràng đã có thể nhường Sehun cho anh!”

 

“Anh nghĩ cậu ta là đồ vật sao mà đòi nhường? Cậu ta đâu có thuộc về anh. Dù sao cũng là cậu ta mời em trước.” Chanyeol nói có chút hằn học. Cảm giác khó chịu trào lên trong lồng ngực hắn. Hắn muốn nói chuyện với Baekhyun, muốn nói lời xin lỗi, muốn thể hiện hắn có bao nhiêu ân hận.

 

Luhan lắc đầu. “Vậy mà cậu còn nói Baekhyun là ‘của cậu’? Cậu có thể có Baekhyun nhưng anh lại không thể có Sehun sao? Chanyeol, cậu quá bất công rồi.”

 

Cảm nhận được ánh mắt từ một bên phóng tới, hắn xoay người lại, vừa vặn bắt được ánh mắt buồn của Baekhyun. Baekhyun quay người, theo Kyungsoo rời đi.

 

Mình lại làm mọi thứ rối tung lên rồi… phải không?

 

***

 

“Đây là Wu Yifan, hay còn gọi là Kris. Cậu ấy là bảo an mới của chúng ta. Cậu giới thiệu đi.” Người hướng dẫn nói với đám đông học sinh.

 

“Xin chào, hãy gọi tôi là Kris. Năng lực Bay. Tôi mới tốt nghiệp năm ngoái và giờ trở lại đây để dạy cho các bạn về những quy tắc an toàn khi sử dụng năng lực. Thật vui khi nhìn thấy những khuôn mặt mới và được đoàn tụ với những người bạn cũ ở nơi đây.” Giữa đám đông, bắt gặp ánh mắt của Junmyeon và Kyungsoo, Kris nở nụ cười. “Tôi sẽ giám sát trò chơi hôm nay. Nếu gặp bất cứ chấn thương hay tai nạn nào, hãy gửi tín hiệu và tôi sẽ nhanh chóng tới chỗ bạn. Chúng tôi sẽ ngay lập tức đưa bạn tới trạm y tế để chữa trị hoặc nghỉ ngơi. Như các bạn cũng biết rồi đấy, có thể bỏ cuộc ở bất cứ phút giây nào của cuộc chơi. Chúc may mắn và nhớ, giữ an toàn nhé.”

 

Mọi người đồng loạt vỗ tay rồi nhanh chóng tách nhau ra ở lối vào cánh rừng.

 

Junmyeon cố tránh xa Kris hết mức có thể, nhưng đúng là vô dụng, vì bạn trai cũ của bạn cũng cao ngang ngửa tên khổng lồ mang năng lực lửa nào đó.

 

“Junmyeon, em thế nào rồi?” Kris cười đểu hỏi. Cái nhếch miệng ấy không mang ý xấu mà đơn giản chỉ là tò mò. “So với lần cuối gặp nhau, em đã trưởng thành lên nhiều đấy.”

 

“Chào… K-Kris.” Junmyeon cảm giác một hơi lạnh chạy dọc thân thể.

 

“Vẫn cứng nhắc như vậy.” Kris dừng bước trước mặt Junmyeon. Baekhyun yên lặng đứng nhìn hai người họ chào hỏi nhau. Trong mắt cậu, Junmyeon luôn là một vị tiền bối thông thái, biết tránh xa rắc rối, nhưng giờ đứng cạnh Kris, anh ấy hình như trở nên nhỏ bé và nhút nhát hơn nhiều.

 

“Em cùng nhóm với ai?” Kris thản nhiên hỏi.

 

“Không phải việc của anh.”

 

“Tôi chỉ hỏi vậy thôi mà. Em vẫn crush Yixing sao?”

 

Tai Junmyeon đỏ bừng. “Không.”

 

“Ô, thật hả?… Lần cuối gặp Yixing, cậu ta đâu có nói vậy. Chẳng phải em đẩy tôi tới chỗ cậu ta sao?”

 

Junmyeon lảng tránh ánh mắt của Kris. “Gì cũng được. Tôi sẽ đi tìm một người đồng đội.”

 

Đang chuẩn bị rời đi, Junmyeon liền bị Kris tóm lấy bàn tay. “Để tôi làm người đồng đội đó đi.”

 

***

 

“Chắc là anh với em lại cùng một đội rồi, Baekhyun ạ.”

 

Baekhyun gật đầu. Cậu có thể thấy dáng vẻ cố gắng tỏ ra phấn khích của Luhan trong khi rõ ràng anh ấy đang buồn.

 

“Sehun đâu anh?” Dù đã đoán trước câu trả lời, Baekhyun vẫn hỏi.

 

“Đi cùng Chanyeol rồi.”

 

“Ồ.”

 

“Ừ, tại sao những người chúng ta yêu lại không yêu chúng ta chứ?” Luhan giễu cợt.

 

“Em-Em không yêu Chanyeol theo cách anh nói đâu…” Baekhyun lắc đầu nguầy nguậy.

 

“Em muốn nghĩ sao cũng được.”

 

Trò chơi bắt đầu. Cũng giống như lần trước, Luhan cùng Baekhyun tiến vào rừng. Đến ngay cả bóng dáng Chanyeol cũng không thấy đâu. Jongin và Kyungsoo đi bên cạnh hai người họ. Với Jongin mà nói, đây có vẻ giống một buổi hẹn hò hơn là một cuộc đi săn.

 

“Chúng ta nên tìm gì trước đây?” Luhan vừa hỏi vừa chăm chú nghiên cứu danh sách trên tay.

 

“Lấy thứ dễ tìm trước đi anh. Em biết chỗ kiếm mấy thứ này, đi theo em.”

 

***

 

“Tại sao… lại muốn cùng đội với tôi?” Trên đường đi vòng quanh bờ hồ tìm kiếm viên đá cuội pha lê màu xanh biển, Chanyeol hỏi. Sehun cứ mải cắm cúi kiếm tìm dưới nền đất nơi những hòn đá nằm rải rác.

 

“Em không biết…” Sehun nhìn chằm chằm xuống làn nước. “Anh đã từng nói chúng ta hợp nhau đấy thôi. Vì vậy chắc sẽ tuyệt lắm nếu chúng ta hợp tác. Và cùng nhau chiến thắng.”

 

Chanyeol thở dài. “Ừ.”

 

Sehun nhúng bàn tay xuống nước, cảm nhận bề mặt nhẵn nhụi của từng viên đá lướt qua tay. “Anh từng nói, ngọn lửa cần oxy để bùng lên. Em muốn trở thành ngọn gió mang đến thứ anh cần. Em muốn giúp anh. Muốn sánh vai bên anh.”

 

“Sehun này—”

 

“Em tìm thấy rồi!” Sehun lôi lên một viên đá sáng lấp lánh, đặt lên lòng bàn tay để Chanyeol có thể thấy.

 

“Tốt lắm!” Chanyeol mỉm cười, đặt viên đá vào trong giỏ, thầm nghĩ hắn đã thay đổi biết bao nhiêu. Những ngày tháng trở về trước, hắn sẽ thẳng thừng từ chối mọi lời đề nghị hợp tác bởi hắn thích độc lập chứ không muốn bất cứ ai kè kè bên hắn ‘bầu bạn’. Vậy mà giờ đây hắn lại cùng một hậu bối hợp tác.

 

“Thứ tiếp theo trong danh sách của chúng ta là gì thế ạ?” Sehun phấn khích hỏi.

 

***

 

“Đừng chạm vào tôi.” Junmyeon rên rỉ đẩy tay Kris ra khỏi vai mình. Lúc nào thấm mệt tên Kris đó cũng lợi dụng ưu thế chiều cao.

 

“Lúc chúng ta hẹn hò em đâu có nói như vậy đâu.”

 

“Nhưng tôi cũng có cầu xin anh chạm vào tôi đâu.” Nghĩ lại lịch sử đen tối đó không khỏi khiến Junmyeon xấu hổ.

 

“Học hành thế nào rồi?” Trên đường đi tới gần một tảng đá lớn, Kris hỏi.

 

“Ổn.”

 

“Thế còn lớp NP? Cô Kim đã gỡ bùa cấm cho em chưa?”

 

Junmyeon thở dài. “Đừng tỏ vẻ chúng ta là bạn tốt của nhau nữa.”

 

“Chúng ta không phải à?” Kris bĩu môi. Junmyeon phải thừa nhận, đúng là Kris vẫn đẹp trai như thế, như hồi hắn chuẩn bị tốt nghiệp vào năm ngoái. Tóc vàng có vẻ hợp với hắn hơn so với màu nâu và còn khiến hắn trông như… cao hơn nữa.

 

“Không, chúng ta không phải.” Junmyeon kiểm tra lại tờ danh sách.

 

“Nếu tôi nhớ không nhầm, cuộc chia tay của chúng ta đâu có tệ chứ. Chỉ là… em thấy chán và rời bỏ tôi thôi mà.” Kris hồi tưởng lại.

 

“… Xin lỗi.”

 

“Sao phải xin lỗi chứ?”

 

“Bởi vì tôi đã nông nổi và ích kỷ. Khiến anh tổn thương.” Junmyeon cắn môi.

 

“Không sao. Chúng ta đều bị tổn thương và làm tổn thương người khác. Dù sao tôi cũng không còn quá quan tâm tới điều đó nữa.”

 

Junmyeon ngước nhìn Kris, bắt gặp một nụ cười làm tâm hồn bình yên tới lạ.

 

“Tôi biết em vẫn còn thích Yixing. Nếu không nghiêm túc với cậu ta, em đã chẳng bỏ một người đẹp trai như tôi.”

 

Junmyeon ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác. “A-Ai nói tôi không nghiêm túc với cậu ấy chứ? Chúng tôi chỉ… không nói chuyện với nhau gần đây thôi. Cậu ấy… Yixing giờ đang thích một người.”

 

Kris nhướng mày ngạc nhiên. “Thật sao? Khuôn mặt không cảm xúc đó chẳng biểu hiện gì hết.”

 

“Khi cậu ấy ở cạnh người đó… cậu ấy luôn cười.”

 

Kris vỗ vai Junmyeon. “Em đã nói với cậu ta tình cảm của mình chưa?”

 

“Rồi. Và cậu ấy ngay tức khắc từ chối.”

 

Kris hai tay chống hông đưa ra đề nghị. “Hay để tôi giúp em đi?”

 

Junmyeon bối rối ngước nhìn Kris. “Giúp tôi á? Kiểu gì?”

 

Kris nhún vai. “Ồ, em biết đấy. Khiến cậu ta ghen.”

 

***

 

“Được rồi, ba thứ nữa thôi.” Luhan tự hào gạch bỏ thêm một mục tiêu nữa trong danh sách.

 

“Tiếp theo là gì hả hyung?”

 

“Rễ sâm… oh, anh biết một nơi có nhưng chúng ta phải thật cẩn thận mới được.” Luhan ra hiệu cho Baekhyun bám theo. Đi qua khá nhiều tảng đá lớn cho tới khi họ đặt chân vào khu vực sâu hơn trong rừng.

 

“Anh có chắc là chúng ta được đi xa thế này không?” Baekhyun hỏi, cành cây và lá khô rải đầy mặt đất khiến việc đi lại không mấy dễ dàng. Thế nhưng, theo chỉ dẫn điêu luyện của Luhan, Baekhyun cũng vượt qua được.

 

“Ừ, toàn bộ cánh rừng được mở ra trong suốt cuộc đi săn mà. Đừng lo.”

 

Baekhyun nắm chiếc giỏ thật chặt trong tay. Quanh đó không có bất cứ bóng dáng học sinh nào nhưng cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng nói từ xa xa vọng lại.

 

Mười phút nữa trôi qua, cuối cùng họ cũng tới nơi.

 

“Nhân sâm sinh trưởng dưới lòng đất, nhưng ở những vùng đất tơi xốp thì càng dễ tìm hơn.” Luhan cúi người xuống, dùng tay thử độ tơi của đất.

 

Cảnh tượng nơi đây khiến Baekhyun không khỏi kinh ngạc. Họ đang đứng trên một vách đá thật cao, từ đây nhìn ra có thể trông thấy mảnh đất trải dài dọc theo bờ biển.

 

“Đ-Đó có phải là Seoul không?” Baekhyun hỏi, có chút nhớ nhà. Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một chút thế giới bên ngoài kể từ khi bước chân vào ngôi trường này.

 

“Phải… Năm sau anh sẽ quay trở về đó. Sau lễ tốt nghiệp.” Luhan vừa nói vừa lúi húi đào đất.

 

“Là ra khỏi đây ạ?”

 

Luhan nhìn Baekhyun. “Ra khỏi tấm trường lực này. Đó mói chính là nơi chúng ta có thể hoàn toàn sử dụng, làm chủ năng lực của bản thân, nơi chúng ta sống như những con người bình thường. Khi đó, năng lực của chúng ta sẽ không còn mạnh như bây giờ nữa. Môi trường ở đây đã giúp chúng ta hoàn thiện khả năng và tập trung toàn lực vào việc phát triển nó.”

 

Baekhyun không rời mắt khỏi vùng đất rộng mở trước mắt.

 

“Không biết tháng mấy rồi?”

 

Luhan bật cười. “Chắc là tháng Một đi… em hỏi làm gì?”

 

“Em nhớ Giáng Sinh quá! Cả lễ Tạ Ơn nữa!”

 

Luhan mỉm cười buồn bã. “Tiếc là chúng ta không tổ chức chúng ở đây. Trong trường lực, không hề có khái niệm về các mùa. Nếu muốn cây nảy mầm, chúng ta có năng lực. Muốn có mùa xuân, liền có mùa xuân. Anh đã không nhìn thấy tuyết trong… 4 năm trời rồi. Chỉ còn lại một chút kí ức về những bông trắng tinh khiết ấy khi còn bé…”

 

“Tiếc thật… Giáng Sinh, mùa đông… em sẽ nhớ chúng lắm.”

 

Luhan gật đầu, thấu hiểu niềm khát khao của Baekhyun.

 

“Vậy là ở Seoul… bên ngoài ngôi trường của chúng ta, là mùa đông ạ?”

 

“Ừ.”

 

Baekhyun thở dài.

 

“Em sẽ ra đằng kia đào.” Baekhyun nói với Luhan rồi đi về phía một khoảng đất ẩm ướt.

 

“Chỉ cần thò tay vào rồi tìm phần củ của nó thôi. Khi kéo lên, sẽ kéo theo cả bộ rễ của nó.”

 

Baekhyun quỳ gối xuống, vén tay áo lên. Chiếc vòng năng lực trên cổ tay khẽ đung đưa.

 

Tiếp tục đào đất, Baekhyun hi vọng cậu hoặc Luhan có thể nhanh chóng tìm thấy gì đó. Một cơn gió lạnh lướt qua mái tóc cùng khuôn mặt Baekhyun. Mảnh đất này chẳng có gì cả, Baekhyun cẩn thận vùi lấp đống đất vừa được cậu đào lên.

 

“Có tìm thấy gì không?” Luhan gọi.

 

Baekhyun lắc đầu. “Không ạ.”

 

Cậu gạt đống đất sang một bên, không thể cứ đào mãi ở một chỗ thế này được. Nghĩ là làm, Baekhyun đứng dậy tìm một khoảng đất khác.

 

“Ít nhất thì quanh đây cũng phải có một củ chứ…” Cậu lầm bầm một mình.

 

“Ô—!” Baekhyun đào sâu thêm chút nữa, hất văng mấy viên đá lớn cùng đống bùn đất ra.

 

“Luhan hyung ơi! Em tìm thấy một củ rồi này, em—” Baekhyun kéo củ nhỏ màu nâu từ dưới đất lên, cẩn thận không làm nó đứt rễ. Nhìn chằm chằm một lúc vào củ nhân sâm trên tay cậu mới phát hiện ra nó lạnh đến mức nào.

 

“Baekhyun! Em tìm thấy một củ rồi đấy!” Luhan vừa reo vừa nhanh chân chạy tới.

 

Baekhyun nhìn nền đất trước mặt. Hai đầu gối cậu dính đầy bùn đất còn quần áo cậu cũng loang lổ đủ loại vết bẩn.

 

“Sao thế—”

 

Ngay khi định nắm lấy củ nhân sâm trên tay Baekhyun, mắt Luhan cũng chạm phải những gì Baekhyun đang nhìn. Đôi mắt ấy trợn tròn đầy kinh ngạc.

 

“Đó có phải…?” Luhan cảm giác một cơn ớn lạnh chạy dọc suốt cánh tay.

 

“Đúng rồi.” Baekhyun nuốt khan. “Đó là tuyết.”

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 27

Chapter 27

 

“Kris trở lại rồi?!” Jongdae kinh ngạc hỏi lại. Junmyeon gật đầu, hai tay chống cằm, thở ra một hơi dài.

 

“Anh nhìn thấy anh ta đi cùng Baekhyun nhưng lại không có can đảm đối mặt với Kris nên anh bảo Baekhyun dẫn anh ta tới chỗ Yixing rồi—”

 

Jongdae vỗ trán, tuyệt vọng. “Sao anh lại có thể bảo bạn trai cũ của anh đi gặp crush của anh được cơ chứ?!”

 

“Anh không biết! Anh cũng không biết nữa!” Junmyeon rên rỉ gục đầu xuống bàn.

 

“Mà anh ta trở lại đây làm gì chứ?” Minseok vừa hỏi vừa ghi đáp án bài tập vào vở.

 

“Ai biết được.” Jongdae bỏ lại một câu rồi cũng quay trở về với đống bài tập của mình.

 

***

 

Chanyeol kéo tay cậu đi đâu, Baekhyun theo đấy. Một cảm giác quen thuộc ập tới, giống như cậu đã từng trải qua chuyện này trước đây rồi. Thứ cảm giác ấy khiến Baekhyun bừng tỉnh khỏi trạng thái ngây ngốc.

 

“Chanyeol!” Baekhyun la to. Chanyeol điều chỉnh bước chân chậm lại khi họ đứng giữa khuôn viên trường.

 

Chanyeol hít vào một hơi thật sâu, nhưng vẫn không chịu buông tay Baekhyun ra.

 

“Tôi đã làm gì sai sao?” Hắn quay lưng về phía Baekhyun, cất tiếng hỏi.

 

“Hả?”

 

Cuối cùng Chanyeol cũng chịu xoay người lại mặt đối mặt, chằm chằm nhìn Baekhyun. Trong ánh mắt đó, không có giận dữ hay chán ghét, mà là bối rối và tổn thương.

 

“Sao lại tránh mặt tôi? Sao hôm đó lại không tới? Sao lại bỏ mặc tôi vào bữa sáng? Sao lại không đến thư viện? Tại sao?!”

 

Baekhyun ngước nhìn Chanyeol. Kể cả lúc buồn bã, cậu ấy cũng đẹp trai như vậy được sao?

 

“Tớ-Tớ…” Cậu lắp bắp.

 

“Sao đây?! Cậu đang bí mật hẹn hò với anh trai kế của tôi có phải không?! Phải không? Tất cả thời gian cậu từng dành cho tôi giờ dành hết cho Yixing rồi. Baekhyun, cậu đang đùa tôi sao? Khi đã chán tôi rồi, cậu ném tôi qua một bên để theo người mà cậu biết tôi không thích. Chưa bao giờ, chưa bao giờ tôi nghĩ cậu sẽ phản bội tôi theo cách ấy—”

 

“Vậy cậu coi tớ là gì?” Baekhyun cũng không vừa mà cãi lại. Suốt tuần qua cậu đã suy nghĩ về mối quan hệ giữa họ. Bạn bè sao? Hay bạn thời thơ ấu lần nữa gặp lại nhau? Bạn cùng lớp? Hay kẻ thù?

 

“Ư, ừm… Thì, cậu là Baekhyun.”

 

Baekhyun thở dài. “Baekhyun gì? Baekhyun, bạn cùng lớp của cậu? Baekhyun, một học sinh chuyển trường? Hay Baekhyun, cháu trai của người đàn ông hại chết ông cậu—”

 

“Dừng lại. Cậu biết là tôi đã không còn nghĩ thế nữa rồi mà.”

 

Baekhyun giậm chân. “Vậy thì là gì hả Chanyeol? Tại sao tớ lại phải dành hết thời gian của mình cho cậu trong khi tớ còn chẳng biết tại sao chúng ta ở cạnh nhau? Tại sao chứ? Tớ không biết nhiều về cậu, nhưng lại rất thích ở bên cậu và dạo này, tớ đột nhiên tự hỏi sao lại như thế. Chẳng phải lúc bắt đầu, cậu rất ghét tớ sao, chỉ muốn tớ biến đi. Vậy mà bây giờ, khi tớ ở bên anh trai kế của cậu, cậu lại nổi giận.”

 

Chanyeol càng nắm tay Baekhyun chặt hơn. “Naneun… neoreul johahae…”

 

Baekhyun chớp mắt, Chanyeol thì thầm nhỏ đến nỗi cậu không nghe được gì. “Cậu nói sao?”

 

“Tôi nói là… bởi vì tôi thích em!” Mặt Chanyeol nóng lên. Chưa bao giờ hắn có cảm giác này, cảm giác từng mạch máu sôi sục và trái tim đập điên cuồng. Cảm xúc rộn lên trong cơ thể khiến hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh trào dâng nhưng cũng đồng thời vụt qua vô cùng nhanh chóng. Đột nhiên, Baekhyun giằng tay ra khỏi tay hắn, từ miệng phát ra tiếng rên rỉ.

 

“Mẹ kiếp, Park Chanyeol!” Baekhyun cau mày, gập cả người lại ôm lấy bàn tay, trên mặt là biểu cảm đau đớn.

 

Mọi kí ức như thác lũ ùa về, hắn lắc đầu, bước lùi về sau. Hai bàn tay không ngừng run rẩy.

 

“T-Thật xin lỗi! Tôi—” Chưa kịp nói thêm bất cứ từ nào, Chanyeol đã bỏ chạy về kí túc xá. Hắn vừa trở về thì bắt gặp Jongdae chuẩn bị dùng thẻ mở cửa phòng.

 

“A, Chanyeol—”

 

Chanyeol đẩy mạnh cánh cửa rồi ngay lập tức chạy vào phòng tắm, chà xát thật mạnh đôi bàn tay dưới dòng nước lạnh.

 

“Chanyeol, làm sao vậy?!” Jongdae đi theo vào phòng tắm, trông thấy tay Chanyeol để dưới dòng nước, hai mắt đỏ ngầu nước mắt. Jongdae biết, Chanyeol lại vừa sử dụng năng lực.

 

“Cậu đã làm gì…?”

 

Chanyeol nghiến răng, buộc bản thân hít vào một hơi thật sâu. Vươn tay tắt vòi nước, hắn chống tay xuống hai bên mép bồn rửa.

 

“Tôi… tôi làm bỏng cậu ấy.” Giọt nước mắt nóng hổi rơi trên gò má. Hắn lại làm thế nữa rồi. Hắn tổn thương Baekhyun.

 

*Flashback*

“Chanyeol a~” Baekhyun cười khi nhìn thấy bạn mình trên sân chơi.

“Baekhyun…” Chanyeol ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp đứa bé lùn lùn chạy về phía mình. Chanyeol vẫn luôn cao hơn những đứa bé đồng trang lứa. Nhận ra Baekhyun đang chạy tới đây, Chanyeol vội vàng đeo găng tay vào. Mẹ luôn dặn bé, mỗi khi ở gần các bạn khác thì luôn phải nhớ đeo găng tay.

“Hôm nay cậu cũng đeo găng tay à.” Đứng trước mặt Chanyeol, Baekhyun khẽ nói.

Chanyeol gật đầu.

“Cậu đu xà cho tớ xem đi, nha?” Baekhyun phấn khích đề nghị, vui vẻ nhảy chân sao, chạy tới chỗ thanh xà kim loại thật cao. Chanyeol cũng đi theo, đứng lên chiếc bục bé xíu, chuẩn bị đu người lên thanh ngang đầu tiên.

“Nhìn tớ làm cho kĩ này.”

Baekhyun gật đầu, đứng một bên quan sát.

Vô cùng điêu luyện, Chanyeol di chuyển từ thanh ngang này sang thanh ngang kia, hai chân đu qua lại lấy đà, dần dần sang đến tận thanh ngang cuối cùng.

“Tuyệt quá đi. Tớ cũng muốn thử!” Baekhyun vỗ vỗ hai bàn tay bé xíu. Chanyeol thích biết bao đôi mắt cười đến cong cong của Baekhyun. Hai đuôi mắt sẽ hơi cụp xuống còn khóe môi thì cong lên, tạo thành một nụ cười thật tươi khiến Chanyeol thấy vui vẻ. Chanyeol vui vẻ khi ở cùng Baekhyun. Người bạn duy nhất của bé. Mẹ Chanyeol rất ít khi để bé chơi cùng những đứa trẻ khác. Trừ Baekhyun ra, vì Baekhyun cũng giống Chanyeol.

“Không được, cậu sẽ ngã rồi tự làm đau bản thân đấy!” Chanyeol nhẹ nhàng nhảy xuống.

Mặt Baekhyun nhăn nhó thành một cục. “Cậu làm sao mà biết được!”

“Có, tớ biết đấy. Cậu quá nhỏ. Tay cậu quá ngắn nên sẽ không với tới đâu.” Chanyeol cứng rắn phân bua. Không phải Chanyeol làm Baekhyun nản lòng trong trò chơi này, nhưng nhìn Baekhyun bị thương, Chanyeol sẽ đau lòng chết mất. Và mẹ cũng sẽ mắng nếu một trong hai đứa bị thương.

Baekhyun buồn bực. “Tớ có thể trèo cây! Tớ có thể trèo lên cái cây kia!” Baekhyun chỉ về phía chiếc cây cao với nhiều cành cây lớn chìa ra.

Hai mắt Chanyeol trợn tròn nhìn đứa bé lùn lùn chạy đi, chưa gì đã chuẩn bị leo lên cây.

“Baekhyun, không! Mau đi xuống!” Lúc Chanyeol chạy tới nơi, Baekhyun đã ngồi chễm chệ trên một cành cây, lúc lắc đôi chân ngắn.

“Thấy chưa? Nhìn đi, tớ có thể trèo cây này!” Baekhyun nói, muốn chứng minh cho Chanyeol thấy ít nhất bé cũng có thể làm được một việc.

Chanyeol gật đầu, nhìn xung quanh. Các mẹ đang ở phía bên kia của công viên. Chanyeol không biết nữa, liệu hai đứa có may không khi mẹ không biết được Baekhyun chơi trò nguy hiểm, nhưng nếu Baekhyun có ngã thì mẹ cũng không có ở đây…

“Nhanh lên, mau mau trèo xuống đi.” Chanyeol run run thúc giục.

“Tại sao? Ở trên này vui mà.”

“Xuống ngay, Baekhyun! Tớ không đùa đâu!” Chanyeol quát.

Baekhyun nhăn nhó. “Không, cậu đi mà leo lên.”

Chanyeol nhắm mắt đi tới gần cái cây hơn. Găng tay của Chanyeol quá dày để bám vào chạc cây.

“Tớ không trèo lên được.”

Baekhyun le lưỡi trêu. “Ô, cậu không trèo được sao?”

Chanyeol cau có, Baekhyun đang mỉa mai Chanyeol.

Nhìn xuống đôi găng tay của mình, lại đưa mắt nhìn quanh xem mẹ có ở đó không, Chanyeol nhanh chóng tháo bỏ đôi găng tay vướng víu ra.

Không còn bị cản trở bởi đôi găng tay nữa, tay Chanyeol vịn chặt lên cành cây. “Tớ-Tớ có thể!”

Baekhyun đung đưa đôi chân. “Thế thì leo lên đây đi!”

“Tớ chỉ leo lên để mang cậu xuống thôi.”

“Cũng được.” Baekhyun ngồi bên trên an nhàn thưởng thức khung cảnh. Không quá cao, chỉ tầm 2 mét rưỡi so với nền đất, nhưng nếu ngã, Baekhyun cũng có thể gãy mất mấy cái xương.

Chanyeol leo lên đến nơi, đứng trên một chạc cây. Ở tư thế này, Chanyeol không thể nào ngồi vắt vẻo trên cành cây như Baekhyun được, nhưng ít ra cùng đủ gần để với tới Baekhyun.

“Mau tới đây.” Baekhyun giục giã. Chanyeol không dám nhìn xuống dưới vì có chút sợ hãi độ cao. Vừa di chuyển, Chanyeol đã thấy hối hận khi chuyển mình nắm lấy cành cây.

“Giờ thì mau trèo xuống.”

Baekhyun thở dài. “Thôi được rồi.”

Với một cú nhảy dễ dàng, Baekhyun hoàn hảo đáp hai chân xuống đất. Chanyeol bất mãn kêu lên, nếu biết Baekhyun có thể xuống dễ dàng như vậy, Chanyeol đã chẳng mất công leo lên.

“Cả cậu nữa Chanyeol, mau xuống đi.” Baekhyun từ dưới gọi lên.

“B-Biết rồi.” Nhịp tim Chanyeol bắt đầu tăng tốc. Chanyeol sợ. Nhìn xuống cành cây dưới chân, chúng đang hóa thành màu đen.

“Cứ nhảy xuống đi, tớ sẽ đỡ cậu.”

Chanyeol quát. “Làm sao cậu đỡ được, tớ sẽ đè lên cậu đó.”

Baekhyun bật cười. “Cậu cũng đã từng nói tớ không thể trèo cây đấy thôi.”

Chanyeol lầm bầm. “Tớ đâu có nói cậu không thể.”

Chanyeol cảm nhận được vỏ cây xù xì cọ vào lòng bàn tay.

“Mau lên, xuống đi.”

Chanyeol cắn môi, nhắm chặt hai mắt lại. “Tớ… Tớ không thể. Baekhyun, tớ sợ.”

Baekhyun nhăn nhó, lại trèo lên cây lần nữa.

“Đây, mau nắm tay tớ.” Baekhyun chìa tay về phía Chanyeol.

“Không được.” Nói cứng rắn là thế nhưng bàn tay bám vào cành cây đang trở nên trơn trượt.

“Thôi nào Chanyeol! Cứ nắm tay tớ đi. Tớ sẽ đỡ cậu.” Baekhyun vẫn đưa cánh tay ngắn bằng một nửa tay Chanyeol ra.

Khi một cánh tay vì trơn mà thả lỏng, Chanyeol nhắm mắt lại, theo bản năng với tìm tay Baekhyun.

“Không sao đâu.” Baekhyun cười, nắm lấy tay Chanyeol.

Thu tay về để giúp Chanyeol leo xuống, nhưng chỉ trong vài giây, Baekhyun đã hét lên vì đau.

Khi cả hai đã an toàn đáp xuống đất, Chanyeol mới dám thở phào nhẹ nhõm.

“Làm sao vậy—”

Chanyeol ngây ngốc nhìn bàn tay Baekhyun chảy máu. Cả lòng bàn tay đều là máu giống như lớp da ngoài cùng bị lột bỏ. Máu từng giọt chảy xuống cả cánh tay Baekhyun, Baekhyun kêu khóc trong cơn đau đớn.

“Mẹ ơi! Mẹ ơi!” Baekhyun vừa khóc vừa nhìn bàn tay đẫm máu. Chanyeol từng bước lùi lại, hai tay nắm chặt thành nắm đấm.

“Baekhyun, tớ-tớ—”

“Baekhyun!!” Mẹ Baekhyun hét gọi, từ xa chạy lại. Bà kinh ngạc nhìn bàn tay đầy máu của con trai mình rồi cau mày nhìn Chanyeol.

“Chanyeol! Con—!” Mẹ Chanyeol cũng chằm chằm nhìn, trong mắt là sợ hãi và bàng hoàng. Tất cả những gì Chanyeol có thể làm lúc này là nhìn chiếc găng tay cao su nằm trên mặt đất gần đó. Đôi găng tay lẽ ra phải ở trên tay Chanyeol. Đôi găng tay lẽ ra phải bảo vệ Baekhyun.

 

***

 

Di chuyển cả hai chân cùng một lúc, Baekhyun đặt một chân lên chạc cây, từ từ rướn người lên.

“Baek, sắp tới rồi…” Cậu tự nhủ, dịch người tới gần hơn, gần hơn nữa tới chỗ chiếc lá.

“Cậu đang làm cái quái gì trên đó thế?!” Ai đó phía dưới hét lên khiến Baekhyun thiếu chút nữa mất thăng bằng. Cậu nhìn xuống, thấy Chanyeol đang đứng đó cau mày, vẻ mặt mơ hồ, không tin đang ngước nhìn cậu.

Baekhyun chỉ tay vào chiếc lá chỉ cách đầu ngón tay cậu vài centimet.

“Chiếc lá phong.” Cậu trả lời, dịch người tới gần hơn nữa. Giờ cậu đang đứng giữa cành cây, nửa người lửng lơ treo trên không.

“Cậu sẽ ngã đấy!” Chanyeol hét lên đáp lại nhưng Baekhyun chỉ lắc đầu.

“Tin tôi đi, tôi là chuyên gia trèo cây đấy.”

Chanyeol đảo mắt. “Xuống ngay không thì tôi đốt trụi cái cây này bây giờ.”

Baekhyun chút nữa bật cười ra tiếng. “Tôi không ngốc nhé. Cậu đâu được phép sử dụng năng lực của mình.”

Chanyeol thở dài, lầm bầm điều gì đó.

“Được rồi, làm ơn xuống giùm đi.”

Với một cái vươn tay chớp nhoáng, Baekhyun nắm lấy chiếc lá giữa những đầu ngón tay, một nụ cười nở rộ trên khuôn mặt.

“Tôi lấy được rồi!” Baekhyun reo lên nhưng Chanyeol không có vẻ gì là vui mừng mà vẫn như cũ, đầy lo lắng.

“Rồi, rồi. Giờ thì mẹ nó xuống ngay cho tôi.” Chanyeol ra lệnh và Baekhyun lập tức tuân theo.

Ngay khi chân cậu vừa chạm xuống đất, Chanyeol đã tiến tới nhìn cậu chằm chằm. “Cậu cũng ghê quá nhỉ.”

*End of flashback*

 

Chanyeol tự đập đầu mình vào chiếc gương trước mặt. Baekhyun vẫn luôn là người bị hắn làm tổn thương.

 

“Này, này!” Jongdae vươn tay kéo người Chanyeol lại nhưng bị hất ra.

 

“Đừng chạm vào tôi.”

 

“Cậu không thể làm thế được, Chanyeol. Tớ sẽ đi gọi Yixing—”

 

“Cậu còn dám nhắc tới anh ta trước mặt tôi.” Chanyeol quát.

 

Jongdae rầu rĩ thở dài. “Cậu cần phải thay bùa cấm mới đi.”

 

“Tôi làm em ấy bị thương, Jongdae ạ! Tôi lại làm em ấy tổn thương.” Chanyeol nhìn chằm chằm xuống bàn tay đỏ bừng. “Và tôi bỏ mặc em ấy. Tôi bỏ chạy vì quá sợ hãi.”

 

“Cậu ấy sẽ tới chỗ Yixing để chữa trị, cậu cũng biết điều đó mà.”

 

Cố gắng lờ đi cơn dằn vặt trong lồng ngực, Chanyeol biết, Baekhyun rồi sẽ căm ghét hắn. Yixing khi ấy mới chính là người có thể chữa lành cho em ấy cả về thân thể và tình cảm. Hắn sẽ để Baekhyun làm những gì em ấy muốn.

 

“Chắc Baekhyun sẽ thích có Yixing ở bên cạnh lắm. Cả tuần nay em ấy đã chứng minh cho tôi thấy điều đó.” Chanyeol lau khô tay, mệt mỏi lê bước lên giường.

 

Jongdae nhìn Chanyeol trùm chăn kín mít.

 

“Cậu có chắc không?”

 

Chanyeol không trả lời.

 

“Mọi người đều biết cậu thích Baekhyun, muốn trở thành bạn trai của cậu ấy… Bọn tớ đều biết điều đó.”

 

Chanyeol cố gắng làm chậm lại nhịp tin đập điên cuồng. “Nhưng Baek không thích tôi.”

 

Jongdae nghển cổ lên. “Tớ hỏi lại này, cậu có chắc không?”

 

Chanyeol nhắm hai mắt lại.

 

“Tôi đi ngủ đây.”

 

Cất tiếng thở dài cuối cùng, Jongdae gật đầu. “Chanyeol này, đừng để cậu ấy chờ đợi quá lâu…”

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 26

Chapter 26

 

“Baek—!” Chanyeol giơ tay lên định vẫy chào khi cả hai người họ trùng hợp cùng một lúc bước ra khỏi cửa kí túc xá. Thế nhưng, phản ứng của Baekhyun lại hoàn toàn khác so với những gì hắn tưởng tưởng.

 

Thay vì cho hắn một nụ cười sáng lạn, hay ít nhất là một cái vẫy tay chào lại, Baekhyun chỉ đơn giản khép lại cánh cửa phía sau rồi chuẩn bị đi xuống hành lang, bỏ mặc Chanyeol đứng đó mờ mịt chớp mắt.

 

Mất vài giây Chanyeol mới định thần lại, chạy đuổi theo Baekhyun. Đuổi kịp, Chanyeol thả chậm bước chân để hai người đi sóng vai.

 

“Baekhyun! Này, sao hôm qua cậu không tới? Tôi đã ngồi chờ cậu cả đêm, vậy mà cậu lại không—”

 

“Xin lỗi, tớ rất bận nên phải đi trước.” Chẳng thèm liếc nhìn Chanyeol lấy một cái, Baekhyun chỉ nói có vậy rồi chăm chăm bỏ đi.

 

Nhìn Baekhyun rời khỏi toà nhà kí túc, Chanyeol không khỏi nhíu mày. Có lẽ đêm qua cậu ấy ngủ không ngon giấc, hắn nghĩ.

 

***

 

“Ôi Chúa ơi, thiếu chút nữa mình đã đầu hàng trước cậu ấy rồi!” Baekhyun đặt tay lên ngực, cảm nhận được trái tim đập điên cuồng. Cố gắng hít thở thật sâu, cậu đi tới căng tin. “Baekhyun, nếu muốn tránh cậu ấy thì mày phải mạnh mẽ lên—”

 

“Tránh ai cơ?”

 

Hét lên một tiếng đầy nữ tính, Baekhyun xoay người lại nhìn người đang choàng tay lên vai mình.

 

“Ya! Jongin! Suýt nữa anh lên cơn đau tim đấy!”

 

Miệng Jongin lầm bầm câu xin lỗi không chút thành ý. “Mà anh đang cố tránh ai thế? Em có biết người đó không?”

 

Baekhyun trợn mắt, ngay lập tức lắc đầu nguầy nguậy. “K-Không, anh có tránh ai đâu, haha…”

 

Vẻ mặt ‘em không ngốc mà tin lời anh đâu’ của Jongin khiến nụ cười gượng của Baekhyun tắt ngấm.

 

“Là Chanyeol hyung phải không?”

 

Nghe thấy cái tên đó, Baekhyun suýt trượt chân ngã. “A-Anh tránh cậu ấy làm gì?”

 

Jongin híp mắt nhìn Baekhyun. “Nào, hôm qua anh đã không sang phòng Chanyeol nhé. Mà giờ anh cũng không ở cạnh anh ấy. Hai người vẫn thường tới ăn sáng cùng nhau cơ mà…”

 

“Hừ,” Baekhyun bối rối. “Chắc giờ Chanyeol đang ngủ trong phòng—”

 

“Thế sao em vừa thấy anh ấy đi sau anh thế? Trông anh ấy như ông già khó ở vậy, như kiểu vừa bị người ta vứt bỏ…” Nghe thấy thế, Baekhyun lập tức xoay đầu lại nhưng không thấy ai.

 

“Đùa anh thôi. Lúc nãy em tới tìm Kyungsoo thì vừa vặn bắt gặp Chanyeol hyung trên đường ra khỏi tòa kí túc.”

 

Baekhyun thở phào nhẹ nhõm.

 

“Hơn nữa, bạn trai em cũng kể hết cho em rồi.”

 

Baekhyun nhăn nhó. “Từ sau nhớ nhắc anh không kể cho anh ấy gì nữa.”

 

Jongin bật cười. “Anh đừng lo. Em hiểu hành động của anh mà. Có một đợt em cũng muốn tránh Kyungsoo để chứng minh cho anh ấy và bản thân em thấy mình có thể sống thiếu Kyungsoo… nhưng rõ ràng là nó chẳng hiệu quả chút nào.”

 

“Anh cũng đã trực tiếp nói với Kyungsoo rồi đấy thôi, nhưng vì anh với Chanyeol lúc nào cũng ở cạnh nhau nên Kyungsoo còn nghĩ bọn anh hẹn hò nữa cơ!” Baekhyun vừa đi vừa giải thích, chẳng mấy chốc hai người đã tới được căng tin.

 

Jongin nghiêng đầu thắc mắc. “Ơ thế không phải hai anh đang hẹn hò à?”

 

Baekhyun bất lực rên lên, đẩy cánh cửa để cả hai cùng bước vào.

 

Trên bàn, Luhan và Minseok đang rục rịch chuẩn bị ngồi xuống, còn Chanyeol hình như vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Một nửa trong Baekhyun thấy nhẹ nhõm, nhưng rồi cậu nhận ra sớm hay muộn cậu cũng phải giáp mặt tên khổng lồ đó thôi. Baekhyun vội vã chạy tới quầy thức ăn lấy hai khay đồ ăn, như thường lệ.

 

Xem nào… Chanyeol thích ăn súp vào bữa sáng.

 

Bước tới khu bày súp, cậu tự lấy một bát cơm cho mình và một bát khác cho Chanyeol. Cầm chiếc bát trên tay, mắt cậu quét qua những lựa chọn.

 

*Flashback*

“Này,… Sao cậu lại không ăn súp?” Baekhyun hỏi. Cách đây mấy ngày, cậu lại bắt đầu lấy thức ăn cho Chanyeol.

Chanyeol nhăn mặt. “Tôi không thích hương vị này. Mặn lại còn quá cay.”

Baekhyun nhìn chằm chằm món súp chưa hề được động đũa. “Hôm qua cậu vừa ăn nó đấy thôi.”

“Tôi không muốn.” Chanyeol dùng đũa chọc chọc mấy món phụ.

Baekhyun thở dài, vươn tay sang khay thức ăn của Chanyeol. Thật cẩn thận, cậu đổi hai bát súp cho nhau, để bát súp của cậu trước mặt Chanyeol.

“Đây là súp sườn bò. Tớ mới chỉ—” Còn chưa kịp nói hết câu, Chanyeol đã hăm hở múc vài thìa liền.

“—nhấp vài ngụm thôi.”

“Ngon lắm… Đấy, sao cậu toàn giữ đồ ngon cho riêng mình thế?” Chanyeol nhét một thìa lớn cơm vào miệng, uống thêm súp.

Baekhyun lắc đầu ngán ngẩm, nhưng trên môi không tự chủ được nở một nụ cười.

*End of flashback*

 

Lấy một chiếc bát từ trên giá đựng, Baekhyun mở nồi chứa súp sườn bò ra. Đổ đầy một bát rồi cậu cũng nhanh chóng lấy thêm cho mình một bát nữa. Tiếp theo, cậu tới chỗ món phụ, chọn thêm hai đĩa nhỏ kim chi, đậu và củ cải.

 

Vừa đưa tay ra định lấy đĩa thịt muối cuối cùng, tay cậu va phải tay của ai đó.

 

“Thật xin lỗi—Baekhyun hả?”

 

Xoay sang nhìn, vừa lúc bắt gặp Yixing đang cười với cậu.

 

“Ô, hyung!”

 

Yixing vươn tay lấy đĩa thịt muối đặt lên một trong hai chiếc khay trên tay Baekhyun. “Lấy đi. Anh đợi lát nữa họ mang ra thêm cũng được.”

 

“A, cảm ơn anh.”

 

“Em vẫn lấy bữa sáng cho Chanyeol sao?”

 

Baekhyun gật đầu. “Em quen rồi ạ. Nhưng mà em làm thế này không phải vì cậu ấy ra lệnh cho em đâu.”

 

“Ừ, anh biết… Có cần anh giúp một tay không?”

 

“Dạ thôi, để em tự đem cái này tới cho—”

 

Baekhyun trông thấy tên khổng lồ với mái tóc tối màu vừa bước vào căng tin và đang chuẩn bị đi lên tầng, tới chỗ bàn họ hay ngồi. Làm sao có thể không để ý thấy cậu ấy được chứ. Bọn con gái vẫn còn đang mải mê quắn quéo khi cậu ấy đi ngang qua kia kìa, tuy rằng họ cũng nhận ra Chanyeol đang không vui.

 

“Thật ra… ừm, Yixing hyung ơi, nếu anh không phiền thì có thể cho em ngồi cùng với được không?”

 

Yixing nhướng mày, nhưng vẫn gật đầu. “Đương nhiên là được rồi.”

 

Mang cả hai khay thức ăn lên tầng trên, đúng như dự đoán, Baekhyun bắt gặp tên khổng lồ tên Park Chanyeol đang ngồi đó đợi cậu mang đồ ăn về như thường lệ.

 

Chậm rãi, Baekhyun tiến tới gần rồi đặt khay thức ăn xuống bàn.

 

“Cậu bỏ tôi lại để đến đây sớm như vậy, mà giờ lại—” Câu nói của Chanyeol ngừng lại khi để ý thấy anh trai kế của mình đi cùng Baekhyun. “—đi cùng anh ta à.”

 

“Xin lỗi.” Baekhyun thì thầm, nâng chiếc khay của mình lên, xoay người định đi theo Yixing.

 

“Cậu đi đâu thế?” Jongdae hỏi.

 

“Hôm nay tớ ngồi ăn cùng Yixing hyung. Tớ có vài chuyện muốn nói với anh ấy.”

 

Khóe miệng Chanyeol cong xuống đầy khó chịu nhưng không nói bất cứ điều gì. Baekhyun thầm cảm ơn Chanyeol vì đã không làm loạn.

 

“Đi thôi.” Yixing dẫn cậu đi tới một chiếc bàn nhỏ ngay cạnh bàn của Sehun và Tao.

 

“Vậy… sao hôm nay em lại không muốn ngồi cùng những người khác?” Vừa đặt khay đồ ăn xuống, Yixing đã hỏi cậu.

 

Baekhyun cắn môi. “Không phải là họ đâu, chỉ là…”

 

“Một người nào đó? Em không muốn ngồi cùng với…”

 

Baekhyun lưỡng lự gật đầu. Có nói với Yixing thì cũng chẳng sao đâu, nhỉ?

 

“Chanyeol phải không?” Yixing ngay lập tức đoán đúng, và Baekhyun cũng chẳng thèm giấu giếm gì nữa.

 

“Dạ.”

 

“Lần này Chanyeol lại làm gì rồi?”

 

Baekhyun lắc đầu nguầy nguậy. “Cậu ấy không làm gì hết. Đều là tại em.”

 

Yixing xúc một thìa cơm. “Anh có thời gian nghe em kể.”

 

“Ừm,” Baekhyun hớp một ngụm súp. “Chỉ là em thấy mình ở bên Chanyeol quá nhiều thôi. Mọi người đều đột nhiên nghĩ rằng bọn em đang hẹn hò và nếu bọn em mà không ở cùng với nhau thì mọi người liền cảm thấy rất kì lạ.”

 

“Vậy là em bắt ép bản thân tránh xa Chanyeol?”

 

Baekhyun gật đầu.

 

“Nhưng em không thích ở cạnh Chanyeol sao? Hình như Chanyeol thích ở cạnh em lắm đó.”

 

Baekhyun cười nhạt, khẽ lắc đầu. “Em thích, nhưng mà chắc thiếu em trong một tuần, cậu ấy sẽ không sao đâu.”

 

Yixing nhếch miệng cười, ngoái đầu lại. “Thật chứ? Hình như chưa gì Chanyeol đã nhớ em rồi kia kìa.”

 

Baekhyun dừng động tác, cũng len lén đưa mắt về phía những người bạn của mình. Bắt gặp cảnh tượng một Park Chanyeol vừa ngồi ăn một mình vừa bĩu môi khiến chiếc thìa trong tay cậu rơi đánh ‘cạch’ vào trong bát. Hình như có gì đó sai sai chăng? Một phần trong cậu gào thét muốn vứt bỏ nhiệm vụ này đi mà quay về với Chanyeol, nhưng cậu đã tự thuyết phục mình rằng đấy chẳng qua là Chanyeol đang tỏ vẻ lạnh lùng vốn có của cậu ấy mà thôi.

 

“C-Cậu ấy ổn mà anh.” Baekhyun thì thào, mắt nhìn đi nơi khác, tay đưa ra nhặt lại chiếc thìa.

 

***

 

Bốn ngày sau, Chanyeol quyết định tiếp cận Zhang Yixing. Với một khuôn mặt cau có, hắn đang trên đường tới phòng y tế.

 

Cánh cửa phòng bật mở khi Yixing đang nghỉ trưa, để lộ ra khuôn mặt khó ở của Chanyeol. Nhanh chóng cho em trai mình một cái liếc mắt, Yixing lại tiếp tục tập trung vào khay đồ ăn.

 

“Anh…” Chanyeol dừng bước trước chiếc bàn Yixing đang ngồi, mặt nhăn lại.

 

“Em đến đây làm gì thế?”

 

“Baekhyun đâu?” Trong giọng nói là sự mất kiên nhẫn.

 

“Sao lại hỏi anh?”

 

Chanyeol nhìn chằm chằm con người đang ăn ngấu nghiến trước mặt mình.

 

“Cậu ấy vẫn dính lấy anh đấy thôi, mẹ kiếp, hệt như nam châm. Ban đầu, khi cậu ấy nói muốn ngồi ăn sáng với anh, tôi không nói, nhưng năm ngày thì quá lắm rồi. Hiếm lắm mới gặp được cậu ấy, kể cả là làm bài tập hay giờ học thêm cũng không thấy bóng dáng cậu ấy đâu. Cậu ấy còn chơi với Jongin, Sehun và cả thằng nhóc gấu trúc kia nữa. Cậu ấy không chịu nói chuyện với tôi, mà nếu có thì cũng chỉ là mấy câu trả lời cụt lủn nhàm chán. Mọi suy đoán của tôi, đều dẫn tới việc anh nói linh tinh gì đó với Baekhyun sau lưng tôi.”

 

Nghe xong câu chuyện, Yixing gật đầu đầy thích thú. “Thế em muốn anh làm gi cho em?”

 

“Trả lại Baekhyun đây.” Chanyeol ra lệnh.

 

“Anh làm gì có Baekhyun mà trả em.” Yixing nói cực kì ngây thơ.

 

Chanyeol híp mắt nhìn Yixing.

 

“Shit! Lần này anh lại nói linh tinh cái gì?”

 

Yixing bật cười. “Yeol, đã bảo là anh không có Baekhyun rồi mà.”

 

“Anh—” Chanyeol vừa định cãi lại thì Yixing đột ngột đứng dậy túm lấy cổ áo hắn.

 

“Chanyeol này…—”

 

“Anh đang làm cái quái gì thế hả?!” Chanyeol nâng giọng khi mặt Yixing chỉ cách mặt hắn có vài centimet. Hắn cũng không thích cách Yixing lôi kéo hắn. “Bỏ ra—”

 

“Trên cổ em lại có một đốm trắng nữa này.” Yixing tiến lại thật gần quan sát làn da Chanyeol. Chanyeol cố gắng không đẩy Yixing ra xa. Hắn ghét cay ghét đắng cách Yixing túm lấy bả vai hắn rồi kéo cổ áo, khiến xương quai xanh của hắn lộ ra.

 

“Anh đang nói về cái gì? Một cái gì nữa?”

 

*Flashback*

“Sao em lại dùng năng lực hả?” Yixing vừa nhẹ mắng vừa thở dài. “Em biết là không được phép làm thế mà. Đặc biệt là trong rừng, nơi mọi thứ đều dễ bén lửa…”

Chanyeol cau mày. Hắn biết điều đó nhưng hắn không cố ý. Bùa cấm luôn yếu nhất trong khoảng thời gian có sự kiện của trường, như đi săn chẳng hạn. Đó là lúc duy nhất hắn có cơ hội sử dụng năng lực. “Không còn nơi nào khác.”

“Nếu bạn em không tìm thấy em thì sao? Em sẽ vướng vào một mớ rắc rối.” Yixing chỉ mong cậu học sinh này hiểu ra được việc tập luyện năng lực sai cách gây ra nhiều nguy hiểm đến mức nào.

“Biết rồi, biết rồi.” Chanyeol gắt gỏng rồi mặc áo len của mình vào. Yixing nhìn thấy gì đó.

“Đợi đã…” Anh kéo áo Chanyeol lên, vải vóc quấn quanh cổ hắn như chiếc khăn quàng.

“Gì?”

Yixing híp mắt nhìn một vệt mờ trên vai Chanyeol. “Nó có từ lâu rồi à?”

Chanyeol chớp mắt, lờ mờ nhìn vai mình.

“Không biết. Nó không đau hay gì hết.” Chanyeol thoải mái duỗi ra gập vào cánh tay.

Yixing gật đầu. “Vậy thì được rồi. Em có thể đi. Anh mong trong tuần này sẽ không phải gặp em thêm lần nào nữa. Sắp vào học đến nơi rồi.”

Chanyeol không nói thêm điều gì mà chỉ lặng lẽ mặc lại áo ngay ngắn rồi miễn cưỡng vẫy tay rời đi, miệng còn lẩm bẩm câu ‘Cảm ơn hyung.”

*End of flashback*

 

“Lần trước có một đốm trắng trên vai em.” Yixing giải thích, ra hiệu cho Chanyeol vén áo lên. Chanyeol cằn nhằn nhưng vẫn làm theo. Nhìn thấy đốm màu trắng trên bả vai phải của Chanyeol, Yixing ngạc nhiên.

 

“Anh nghĩ nó đã lan rộng hơn… Em có chắc là không đau không?”

 

Chanyeol lắc đầu. “Tôi còn chẳng để ý thấy chúng.”

 

Yixing dùng đầu ngón tay chạm vào hai đốm trắng. Chanyeol cố tránh người đi nhưng đến cuối cùng vẫn chậm rãi để Yixing kiểm tra trên người. Cánh tay hắn có một vài đốm, một hai đốm trên ngón tay, và nhiều đốm khác nữa khắp thân trên.

 

“Anh không biết nguyên nhân dẫn đến những đốm trắng này là gì, nhưng anh khuyên em nên quay lại đây kiểm tra lại sau vài tuần nữa…” Trên mặt Yixing không giấu nổi sự lo lắng. Còn Chanyeol, hắn không biết Yixing là đang dọa hắn hay thực sự quan tâm đến hắn nữa.

 

“Không sao.” Chanyeol lầm bầm khiến Yixing nắm bả vai hắn thêm chặt.

 

“Anh nghĩ những đốm cũ đang dần lớn lên, còn những đốm nhỏ hơn có vẻ là đốm mới…”

 

“Chúng là bệnh chết người sao?”

 

Yixing chớp mắt. “Anh không nghĩ thế—”

 

“Vậy thì không cần để ý đến nó nữa.”

 

“Nhưng em vẫn nên—”

 

“Hyung ơi, Junmyeon hyung bảo em dẫn vị khách này tới chỗ anh—oh…” Giọng nói quen thuộc khiến cả hai người quay đầu nhìn về phía cửa ra vào. Chanyeol chăm chú nhìn Baekhyun, người đang kinh ngạc, ngây ngốc nhìn hai anh em họ. Baekhyun ngạc nhiên khi thấy Chanyeol ở đây sao? Hay cậu ấy ngạc nhiên khi tay Yixing đang đặt lên lồng ngực trần của hắn?

 

“Là ai vậy?” Yixing liếc nhìn người vừa bước qua ngưỡng cửa. Môi Yixing ngay lập tức mím lại thành một đường thẳng, bỏ tay ra khỏi người Chanyeol. Chanyeol nhanh chóng mặc lại áo.

 

Người đàn ông cao lớn kia cười với Yixing, tự mình tiến vào trong phòng, bỏ mặc Baekhyun còn đứng trân trân ngoài cửa. Hai tai cậu đỏ bừng, chỉ muốn bỏ chạy. Baekhyun vừa mới trông thấy bờ ngực như tượng tạc của Chanyeol và cậu ngượng ngùng đến nỗi chẳng dám bước chân vào căn phòng ấy nữa.

 

Hai sải chân dài, Chanyeol bước tới cạnh Baekhyun.

 

“C-Chan—” Chưa kịp nói gì, Chanyeol đã nắm lấy tay Baekhyun, kéo cậu ra khỏi tòa nhà. Hắn sẽ không buông tay Baekhyun ra nữa, hơn nửa tuần cậu tránh mặt hắn là quá đủ rồi.

 

“Lâu rồi không gặp.” Người đàn ông tóc vàng vừa nói vừa đút hai tay vào túi.

 

“Mới có nửa năm.” Yixing mỉa mai bật lại.

 

“Yixing a, cậu vẫn cao ngạo như vậy.”

 

“Còn anh, vẫn là một tên khốn như ngày nào, Kris ạ.”

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 25

Chapter 25

 

“Tớ không muốn làm nữa đâu!” Baekhyun nặng nề gục xuống bàn, kiên quyết gập cuốn sách khoa học lại. Chanyeol thấy thế thì cười thầm.

 

“Ngày mai có bài kiểm tra mà giờ cậu định không học?”

 

“Tớ ghét khoa học! Vô nghĩa! Tớ chẳng nhớ từ chuyên ngành nào hết.” Baekhyun rên rỉ, kiểm tra giờ trên điện thoại. “Hơn nữa, tớ đã ngồi đây hai tiếng đồng hồ rồi đấy!”

 

“So với lượng thời gian cậu chơi điện tử trên điện thoại thì hai tiếng có thấm vào đâu.” Chanyeol bình luận, nhận lại cái lườm chết người từ Baekhyun.

 

“Thì tớ cũng có thấy cậu học hành gì đâu.”

 

Chanyeol quay lại với cuốn sách của mình. “Bởi vì tôi không cần học. Chắc là cậu cũng biết tôi có địa vị gì trong trường rồi đi.”

 

Baekhyun than thở. Đương nhiên là cậu biết. Ai ai chẳng biết. Chanyeol là học sinh thông minh nhất trong trường. Cậu ấy có thể nhớ cả một bài luận sau khi đọc xong đúng một lần. Nếu muốn, cậu ấy có thể đọc chính xác tới từng con chữ.

 

“Thôi đi, đồ khoe khoang.” Baekhyun quăng người lên giường còn Chanyeol ngồi trên bàn học của Kyungsoo. Kyungsoo ra ngoài cùng với bạn trai anh ấy rồi nên Chanyeol tự mời mình qua đây học cùng Baekhyun.

 

“À, thế còn bài báo cáo cậu làm cùng Sehun, thế nào rồi?” Baekhyun lướt tay qua danh sách nhạc. “Tớ đã rất ngạc nhiên khi cậu đồng ý đấy.”

 

Chanyeol nhún vai. “Tôi chỉ muốn giúp thằng nhóc ấy thôi.”

 

Baekhyun khẽ ho. “Phải rồi. Đáng lẽ ra cậu nên nhường cơ hội ấy cho Luhan hyung mới phải. Lúc đó trong mắt anh ấy có sao nhỏ phát sáng lấp lánh luôn đó.”

 

“Cậu là người cứ đùn đẩy tôi nhận lời còn gì!” Chanyeol bực mình.

 

Baekhyun bật cười. “Rồi, được rồi…”

 

“Cuộc thảo luận diễn ra suôn sẻ. Thắng nhóc đó thích tôi hơn tôi tưởng.”

 

Baekhyun gật gù. “Sehun là một đứa bé dễ thương mà.”

 

Mắt Chanyeol quét qua dòng chữ trên trang sách nhưng não bộ không hề tiếp nhận mớ thông tin vừa đọc được. Khóe môi hắn hơn cong xuống có vẻ không vui.

 

“Sao nó lại dễ thương? Thế còn tôi thì sao?”

 

Baekhyun nhướng mày, nghiêng đầu nhìn Chanyeol. “Cậu á? Cậu là ông già hay cáu gắt.”

 

Chanyeol không thích câu trả lời đó. Hắn muốn Baekhyun nghĩ hắn cũng có thể trở nên đáng yêu.

 

Nhưng mà… cậu ấy gọi mình là đàn ông. Còn Sehun, cậu ấy chỉ coi nó là đứa bé. Trong mắt cậu ấy, mình là người đàn ông trưởng thành…

 

Một lúc trôi qua, Chanyeol không nói gì mà cứ quá mải đắm chìm trong mớ suy nghĩ của chính mình.

 

“Này, Yeol, tớ ngồi nhìn cậu viết bài hát được không?”

 

Chanyeol ngước lên nhìn, có chút mơ hồ.

 

“Sao lại…?”

 

Baekhyun nhún vai, đặt điện thoại xuống trước ngực.

 

“Không biết nữa. Thỉnh thoảng tớ cũng cần có chút cảm hứng chứ… Mà bài hát lần trước cậu hát cho tớ nghe quả thực rất hay…”

 

Chanyeol đỏ mặt. Viết nhạc là chuyện riêng tư của hắn, là thứ hắn làm khi có khoảng thời gian ở một mình. Lời khen ngợi của Baekhyun không khỏi khiến hai gò má hắn ửng hồng, cố gắng không bật cười thành tiếng vì vui sướng.

 

“Được thôi.”

 

Chanyeol gập mép sách lại rồi đẩy nó sang một bên trước khi đi ra khỏi phòng. Vài phút sau, hắn quay lại với một cuốn sổ ghi chép nhỏ trên tay. Bìa sổ được làm bằng da trơn và giữa những trang giấy có kẹp một vài tờ giấy gì đó. Nhìn thôi cũng thấy đầy tính nghệ thuật. Vừa nhìn thấy cuốn sổ, khuôn mặt Baekhyun đã sáng bừng lên, cậu nóng lòng muốn nghe thử xem Chanyeol viết gì.

 

“Baek, đừng có phấn khích quá. Lời tôi viết thật sự sến súa lắm đấy…”

 

Baekhyun đưa tay vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình, Chanyeol ngượng ngập ngồi xuống chỗ trống nhỏ bên cạnh Baekhyun, chân còn hơi thò xuống giường. Nếu so sánh thì chân Baekhyun chỉ chạm tới bắp chân Chanyeol thôi.

 

“Cậu đang viết một bài sao?”

 

Chanyeol gật đầu. “Ừ, nhưng tôi vẫn còn đắn đo về phần lời.”

 

Baekhyun kiên nhẫn ngồi đợi Chanyeol hát cho cậu nghe.

 

Một trang được lật mở ra, Baekhyun giữ cuốn sổ quý giá trước mặt rồi đọc to phần lời lên.

 

 

“Đây là đâu? Một chốn tôi từng mơ tưởng

Nơi hơi thở hóa thành mây trắng

Nơi đôi mắt trong của em hóa thành trời xanh

Tôi bay trong những giấc mơ màu xanh bất tận không ngừng vươn xa

Niềm hạnh phúc trong bức họa giấc mơ màu xanh ấy, chính là em

Hãy quên đi, hết thảy quá khứ khi ta chưa gặp mặt

Em chính là ân huệ lớn nhất, chốn thiên đường của tôi, chỉ muốn được bên em đến thiên trường địa cửu

Hãy nói với tôi đây không chỉ là giấc mơ thoáng qua rồi sẽ biến mất

Này chàng trai, em khiến tôi

Này chàng trai, em khiến lòng tôi lơ lửng giữa bầu trời (Cao thật cao), lơ lửng giữa bầu trời (Cao, cao mãi)

Sao em có thể dẫn tôi tới đây?

Đỉnh mây cao nhất bầu trời

Tất cả hiện thực mông lung này, chỉ là giấc mơ thôi sao?

Liệu em có hiểu, cảm giác rối bời trong tôi?

Sớm mai, khi chợt tỉnh giấc khỏi giấc mộng này

Liệu rằng tôi có quên đi phương thức bay cao, mãi mãi?

Những lo toan không ngừng nghỉ nối đuôi nhau ập đến, nhưng tôi đã tìm được câu trả lời ở chính nơi em

Nỗi sợ hãi như đám mây bão đen giờ đây tan biến hết

Em chính là ân huệ lớn nhất, chốn thiên đường của tôi, chỉ muốn được bên em đến thiên trường địa cửu

Lần nữa, một lần nữa, hãy nói rằng em yêu tôi

Này chàng trai, em khiến tôi…”

 

Chanyeol ngắm nhìn cách Baekhyun chăm chú đọc từng con chữ.

 

“Chanyeol a… lời ca này đẹp quá…” Baekhyun thán phục ngước nhìn tên khổng lồ ngồi cạnh mình. “Tớ không biết cậu lại.. ừm… thích con trai…”

 

Chanyeol bĩu môi, đưa tay vò rối tóc. “Kì quặc lắm sao?” Tim hắn sợ hãi bị từ chối sớm thế này. Liệu Baekhyun có ghê tởm hắn? Liệu cậu ấy có bảo hắn tránh xa ra?

 

Baekhyun ngay lập tức lắc đầu. “Không, một chút cũng không. Tớ hoàn toàn tôn trọng ý thích của cậu. Tớ chỉ nghĩ rằng… những lời ca này… dường như cậu viết nó cho một ai đó đặc biệt.”

 

Chanyeol nhận thấy giọng Baekhyun cứ nhỏ dần, nhỏ dần khiến hắn chỉ muốn nói với cậu sự thật.

 

Đúng. Tôi viết những lời đó cho em. Viết về em.

 

“Thỉnh thoảng tôi vẫn thường viết như vậy.” Chanyeol hi vọng Baekhyun đừng quá để ý tới chuyện này nữa.

 

“Thật ra, nghe những lời ca này khiến tớ phải suy nghĩ lại về con người cậu, Chanyeol ạ.”

 

Chanyeol cau mày. “Ý cậu là gì?”

 

“Ý tớ là, nếu hỏi tớ cậu là người thế nào, thì tớ thấy cậu khá lạnh lùng. Cậu cao lớn, đáng sợ… lúc nào cũng thế. Cậu là học sinh giỏi nhất, mạnh nhất trường. Thế nhưng cậu lại viết ra bài hát đẹp đẽ đến nhường này. Mà còn chưa kể tới việc cậu bị ngất khi ai đó hôn cậu—”

 

“Ya!” Chanyeol cất cao giọng nhưng trên gò má hiển hiện hai vệt đỏ bừng.

 

Baekhyun bật cười. “Dù sao cũng xin lỗi chuyện lần trước tớ hôn cậu.”

 

Chanyeol cố ngăn bản thân không tiến sát lại gần khuôn mặt Baekhyun. Hai mắt cậu ấy sáng lấp lánh, nụ cười trân quý biết bao nhiêu. Tiếng cười tựa con trẻ và hắn chỉ muốn vươn tay kéo cậu ấy vào lòng. Ngay cả hắn cũng không biết tại sao bản thân có thể dễ dàng chạm vào Baekhyun như vậy. Có lẽ bởi vì khoảng thời gian thơ bé ở bên nhau chăng? Nhưng lần đó, khi Chanyeol phát hiện ra Baekhyun đứng trước mặt hắn chính là Baekhyun hắn vẫn khắc sâu trong tâm trí, Chanyeol đã muốn thay đổi mọi thứ. Hắn muốn Baekhyun mãi mãi ở bên cạnh hắn. Muốn Baekhyun là của hắn. Muốn bảo vệ Baekhyun khỏi mọi cái xấu xa, nguy hiểm.

 

“Đừng lo.” Chanyeol thì thầm. “Dù sao tôi cũng không nhớ gì cả.”

 

Tôi ước mình có thể nhớ.

 

Baekhyun gật đầu, tận hưởng sự thoải mái cuộc trò chuyện đem lại.

 

“Yeol này…”

 

“Hửm?”

 

Baekhyun cắn môi. “Cậu thấy anh trai cậu thế nào?”

 

Chanyeol mờ mịt, không biết cuộc trò chuyện này rồi sẽ trôi về đâu. “Đơn giản là một tên anh trai kế xấu xa.”

 

Baekhyun miệng ngâm nga. “Hai người đúng là khác nhau một trời một vực.”

 

Chanyeol chọc chọc má Baekhyun nhằm thu hút sự chú ý của cậu.

 

“Nhưng cậu vẫn thích tôi hơn.”

 

Baekhyun ngoảnh mặt sang chỗ khác, lắp bắp. “Đ-Đó là bởi vì chúng ta bằng tuổi nhau, đồ ngốc…”

 

Chanyeol gập cuốn sách lại. “Nào có, tôi nghĩ cậu thích tôi bởi vì tôi rõ ràng đẹp trai hơn anh ta, tôi còn giúp cậu làm bài tập toán nữa chứ.”

 

Baekhyun tinh nghịch đánh Chanyeol. “Lúc nào cũng tự luyến.”

 

Chanyeol trượt người xuống khỏi giường, đứng thẳng người dậy. “Tôi về đây. Học đi đấy.”

 

Baekhyun gật đầu. “Ừ. Mai gặp lại.”

 

Chanyeol vẫy tay tạm biệt, mở cửa định ra về nhưng rồi đột nhiên dừng lại.

 

“Baek này,”

 

Baekhyun nhìn Chanyeol. “Sao vậy?”

 

“Đừng có lúc nào cũng quyến rũ tôi như vậy.” Chỉ nói có thế, Chanyeol nhẹ khép cánh cửa, để lại trong phòng một Baekhyun ngơ ngác chớp mắt.

 

***

 

Vài tuần sau, Baekhyun nhận thấy bản thân liếc nhìn Chanyeol lâu hơn vài giây so với thông thường. Muốn cùng tên khổng lồ nào đó ánh mắt chạm nhau trong giờ học. Thậm chí cậu còn không chút khách sáo qua phòng Chanyeol mỗi khi hết giờ.

 

“Dạo này cậu hay đi chơi với Chanyeol quá nhỉ.” Kyungsoo nhận xét khi Baekhyun vừa định bước ra khỏi cửa, sang phòng đối diện như những ngày trong tuần khác.

 

Baekhyun dừng bước, cắn môi. “À… dạ.”

 

Kyungsoo vẫn cắm cúi viết, chép bài từ vở của Junmyeon, không hề ngẩng lên nhìn Baekhyun dù chỉ một lần.

 

“Nếu hai đứa hẹn hò thì cứ việc nói với bọn anh… hiểu rồi chứ? Tuy là bọn anh đã biết hết rồi nhưng mà—”

 

“C-C-Chanyeol và em không hẹn hò đâu!” Baekhyun trợn mắt, ra sức biện hộ cho tình bạn giữa cậu và Chanyeol. Hơi xấu hổ khi nói lắp nhưng sự thật đúng là không phải thế. Cậu và Chanyeol thực sự không hẹn hò.

 

“Anh chỉ đoán thế vì hai đứa lúc nào cũng ở bên nhau. Đáng sợ thật, hai đứa khiến anh nhớ tới mình và Jongin ngày trước… chỉ có điều hai đứa không bỏ chạy khỏi đối phương thôi.” Kyungsoo cười, cuối cùng cũng liếc nhìn Baekhyun lấy một cái.

 

“Rồi anh xem! Một ngày không gặp Chanyeol em cũng không sao hết!” Baekhyun tự tin tuyên bố. Kyungsoo nhướng mày nhìn cậu. “Thật ra, cả một tuần em không tới phòng của cậu ấy cũng chẳng việc gì!”

 

Kyungsoo chớp mắt. “Này, anh đâu có bảo cậu làm thế—”

 

“Anh biết gì không?” Baekhyun quay trở lại giường của mình. “Em sẽ chứng minh cho anh thấy em và Chanyeol là hai cá thể độc lập. Bọn em có cuộc sống riêng và hoàn toàn, chắc chắn 100% không có hứng thú với nhau đến độ hẹn hò đâu.”

 

Kyungsoo nhìn Baekhyun thả mình xuống chăn nệm, lôi một cuốn sách từ tủ đầu giường ra. “Cậu không cần phải làm thế—”

 

“Ôi anh đừng lo. Chanyeol sẽ không nhớ em đâu, một chút cũng không!” Baekhyun vô cùng hào hứng kể lể. “Cậu ấy cũng có cuộc sống riêng mà. Thường thì cậu ấy sẽ đợi em để cùng nhau học vào thứ ba, thứ năm và có khi cả thứ sáu nữa nhưng không sao, vì dù gì cũng chỉ có mỗi em là cần phải học thôi—”

 

“Baekhyun này!” Kyungsoo gọi, cắt ngang màn độc thoại của Baekhyun.

 

Tiếng gọi làm cậu bừng tỉnh khỏi niềm quyết tâm dâng trào. “Dạ?”

 

Kyungsoo chỉ cười rồi lắc đầu. “Không có gì. Cứ làm những gì cậu muốn đi. Anh chỉ hi vọng cậu không thấy phiền khi Jongin qua đây thôi. Từ lúc phát hiện ra cậu hầu như không có mặt ở đây, thằng bé vẫn thường dịch chuyển tới đây bất cứ khi nào nó muốn—”

 

Vừa mới nhắc đến, Jongin đã dịch chuyển tới phòng họ, cất tiếng nói chuyện cực kì tự nhiên. “Hey babe, anh bảo chúng ta không thể làm trên giường anh vì nó hay kêu ‘cọt kẹt’, em rất hiểu, vậy nên em đã nghĩ sao chúng ta không làm trên giường Baekhyun hyung ấy—”

 

Baekhyun ngây ra nhìn Jongin từ từ xoay người lại. Jongin cảm nhận được có ai đó từ đằng sau đang nhìn cậu đầy u oán.

 

“Ôi Kyungsoo dễ thương của em ơi—! B—B-Ba-Baekhyun hyung!” Jongin cười trừ, thầm nguyền rủa bản thân sao lại không nhận ra anh ấy sớm hơn chứ.

 

“Cậu vừa bảo cậu định làm gì trên giường anh cơ?” Baekhyun nghiêm túc hỏi.

 

Jongin gượng cười, khẽ huých Kyungsoo mong anh ấy đỡ lời hộ nhưng ngay đến cả Kyungsoo cũng chỉ có thể đỏ mặt ngượng ngùng. Kyungsoo không thể tin nổi Jongin lại đi nói chuyện đó cho Baekhyun.

 

“K-Không có gì đâu ạ. Làm ơn đừng giết em mà, em thề là em không định làm thế thật đâu!”

 

Baekhyun thở dài, ngồi sụp xuống giường, tự hỏi nếu cậu sang phòng Chanyeol thì chiếc giuờng quý giá này của cậu sẽ ra sao.

 

Jongin ngồi trên đùi Kyungsoo, vòng tay ôm lấy cổ anh, chuẩn bị hôn xuống.

 

“Này…” Kyungsoo khẽ đẩy ngực Jongin. “Baek… hyun còn ở đây.”

 

Jongin không vui khi Kyungsoo từ chối hôn cậu, cậu siết chặt vòng tay hơn. Kyungsoo cũng đặt hai tay quanh eo Jongin.

 

“À phải rồi, Baekhyun hyung, sao anh vẫn còn ở đây?”

 

Baekhyun lôi tai nghe từ trong balo ra. “Anh ở đây thì có gì sai? Đây là phòng của anh mà. Thế sao cậu lại ở đây?”

 

“Anh vẫn thường sang phòng Chanyeol hyung cho tới khi anh ngủ quên rồi Kyungsoo phải sang vác anh về cơ mà… còn em á, em là bạn trai của bạn cùng phòng của anh nên em có quyền ở đây thôi.” Jongin vừa nói vừa chôn mặt vào cổ Kyungsoo. Cậu rất thích khi Kyungsoo đủ khỏe chịu được sự nặng của cậu dù là trong tư thế nào đi chăng nữa. Vậy mà anh ấy vẫn thật dễ thương và lúc nào cũng sẵn sàng để cậu ôm.

 

“Hừ, làm quen dần đi vì cả tuần này, hoặc hơn, anh sẽ không sang phòng cậu ấy nữa đâu. Chanyeol cũng nên có không gian cho riêng cậu ấy chứ.”

 

Jongin khó hiểu nhìn Kyungsoo. “Hai người họ cãi nhau hả anh?”

 

Kyungsoo lắc đầu, trộm hôn Jongin một cái.

 

“Ôi Chúa ơi, hai người đi chỗ khác mà âu yếm đi!” Baekhyun phàn nàn.

 

Jongin thở dài. “Sẽ là một tuần khó khăn đây. Ai đó làm ơn cho Byun Baekhyun một liều Park Chanyeol đi.”

 

Baekhyun đeo tai nghe vào, tìm kiếm trong list nhạc một bài hát ru cậu vào giấc ngủ.

 

“Anh nghĩ cậu ấy đã quá liều Park Chanyeol mất rồi.”

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 24

Chapter 24

 

Thời điểm dòng chất lỏng ấm nóng phun từ miệng Baekhyun chảy nhỏ giọt trên mặt Chanyeol, hai mắt hắn nhắm chặt lại khó chịu. Junmyeon trợn mắt nhìn một hồi rồi mới giúp Chanyeol xử lí.

 

“Cảm ơn hyung…” Chanyeol lầm bầm, đưa mắt lườm Baekhyun. “Sao lại phun nước vào mặt tôi hả?!”

 

Baekhyun không dám chớp mắt, miệng cứ như vậy há hốc kinh ngạc. “C-Cậu… chính cậu vừa bảo—”

 

“Nói cách khác,” Luhan lên tiếng thay Baekhyun, người có vẻ đang không nói được một câu hoàn chỉnh. “Từ khi nào Baekhyun trở thành của cậu thế?”

 

Jongdae và Minseok gật đầu, hớn hở muốn nghe câu trả lời.

 

Kyungsoo và Jongin ngồi sát gần nhau theo dõi câu chuyện.

 

“Thế là thế nào đây?” Giọng nói the thé của Jongdae càng khiến mọi ánh mắt chờ mong đổ dồn về phía Chanyeol.

 

“Baekhyun đã hô—”

 

“C-Chanyeol hyung!”

 

Luhan là người đầu tiên xoay mình lại, trông thấy một cậu học sinh năm hai tiến về phía này.

 

“A! Sehun a~” Luhan mỉm cười nhìn Sehun, nhưng ngay sau đó mới nhận ra Sehun vừa gọi tên một người khác.

 

Sehun hơi mỉm cười bước tới cuối dãy bàn đúng lúc Jongdae và Baekhyun xoay đầu nhìn. Sehun không thường lui tới đây vì ai khác ngoài Luhan.

 

“Em vừa gọi Chanyeol phải không?” Luhan nói, cố giấu đi sự ngạc nhiên.

 

Sehun gật đầu.

 

Trong khi đó, Baekhyun và Chanyeol đang dùng ánh mắt nói chuyện với nhau.

 

“Chanyeol, cậu cứ thử hé răng về chuyện đó đi.”

 

Chanyeol cười đểu. “Sao lại không chứ? Cũng đâu phải bí mật gì.”

 

Baekhyun trợn mắt, lắc đầu. “Ya! Cậu đang tìm cách hại tớ phải xấu hổ và hối hận chứ gì?!”

 

“Thôi đi, có mà cậu muốn hô—” Chanyeol chưa kịp nói xong thì Baekhyun đã quay ngoắt người đi, nhận ra bạn của Jongin đang đi tới.

 

“Chanyeol hyung…” Sehun bẽn lẽn gọi tên kẻ đang không bận tâm gì tới xung quanh.

 

“Ờ?”

 

Hai mắt Luhan gắn chặt lên mặt Sehun, tự hỏi không tìm anh thì cậu ấy đến đây làm gì.

 

“Bọn em có bài tập về so sánh năng lực và phải chọn một đàn anh để hợp tác. Anh đừng lo, em không bắt anh làm miễn phí cùng em đâu, anh sẽ được nhận chứng chỉ của môn học này.” Sehun giải thích.

 

Nghe tới đây, vẻ mặt Chanyeol không có gì hứng thú nhưng Baekhyun thì ngược lại, khuôn mặt cậu sáng bừng lên.

 

“Xin lỗi, nhưng tôi không thực sự—”

 

“Chanyeol sẽ rất vui khi được làm chung nhóm với em đấy, Sehun ạ!” Baekhyun từ đâu nhảy vào, nở nụ cười thấu hiểu với Chanyeol.

 

Chanyeol nhướng một bên chân mày, cũng nhìn lại Baekhyun mà nở nụ cười cay nghiệt.

 

“Thực ra tôi còn bận làm bài tập về nhà của mình—”

 

“Sehunnie! Sao chúng ta không cùng làm với nhau nhỉ?” Luhan vui vẻ gợi ý. Chỉ nghĩ tới việc sẽ dành nhiều thời gian ở bên Sehun cũng đủ để hai mắt Luhan phát sáng lấp lánh.

 

Sehun nhìn thoáng qua Luhan nhưng dường như vẫn rất kiên định với mong muốn làm nhóm cùng Chanyeol.

 

“Nhưng em muốn làm cùng Chanyeol hyung…” Sehun lẩm nhẩm. Baekhyun có thể thấy được cái nhíu mày của Sehun.

 

Nụ cười trên mặt Luhan nhạt dần và Jongdae biết, tên nhóc to xác năm hai kia đã làm tổn thương Luhan.

 

“Ya!” Jongdae tinh nghịch quát lên. “Chanyeol thì có gì tốt? Anh đảm bảo với cậu rồi kiểu gì cậu ta cũng không chịu làm gì hết đâu mà. Cậu ta cũng là kẻ nhàm chán nhất ở đây nữa. Chọn ai khác đi cho anh… như Baekhyun chẳng hạn!”

 

Đột nhiên được đề cử khiến Baekhyun trợn tròn đôi mắt. Sehun nhìn Baekhyun một lúc, tự hỏi liệu đó có phải một ý tưởng tốt không.

 

Ánh mắt Baekhyun và Sehun giao nhau khiến Chanyeol không khỏi cau mày. Như thể hai người bọn họ đang nói chuyện riêng với nhau vậy. Giây phút gò má Baekhyun hơi phiếm hồng, Chanyeol lập tức hắng giọng.

 

“Tôi sẽ làm với cậu.”

 

Không đời nào mình sẽ để Sehun và Baekhyun ở với nhau… một mình hai người họ, Chanyeol nghĩ.

 

Baekhyun, Jongdae và cả Luhan đều quay đầu nhìn hắn. Sehun cười, khẽ cúi đầu.

 

“Cảm ơn hyung! Khi nào thì chúng ta nên gặp nhau ạ?” Sehun hỏi. Sự hăm hở trong giọng nói ấy khiến Chanyeol có chút khó chịu. Một nửa trong hắn ước rằng hắn chưa nhận lời.

 

“Ừm, có lẽ để lát nữa đi. Khi nào cậu rảnh?” Chanyeol hỏi, quay trở lại với khay đồ ăn của mình.

 

“Sau bữa tối đi ạ. Khi đó em rảnh.”

 

Chanyeol gật đầu. “Được thôi. Sau bữa tối. Tới phòng tôi… hay muốn tới phòng cậu—”

 

“Không!” Jongin kêu lên, thu hút sự chú ý của mọi người.

 

Hai tai Kyungsoo đỏ bừng.

 

“Sehunnie, cậu tới phòng Chanyeol hyung đi! Có thế thì tớ với Soo mới có khoảng không gian riêng~!” Jongin vui vẻ đề nghị, trong đầu đều là những việc họ có thể làm cùng nhau.

 

Chanyeol dửng dưng. “Vậy thì đến phòng tôi.”

 

***

 

Sau bữa tối, Baekhyun quyết định đi dạo. Mặc vào một chiếc áo khoác mỏng và kéo khóa lại, cậu tiện tay nhét điện thoại vào túi.

 

Vừa mới mở cửa, đập vào mắt cậu là cảnh tượng Luhan đang dán lỗ tai lên cánh cửa phòng đối diện. Hình như anh ấy không nhận ra sự có mặt của Baekhyun mà cứ mải chổng mông lên mà hi vọng có thể nghe xem chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng đó.

 

“Lu… han hyung?” Baekhyun ngập ngừng gọi nhưng anh ấy không nghe thấy. Cậu quyết định vỗ vai anh.

 

“Luhan… Luha—”

 

“Ôi Sehun ơi—Là em đó hả Baekhyun.” Luhan ôm ngực như thể đang lên cơn đau tim. Hai gò má hồng lên vì xấu hổ nhưng hình như anh ấy cũng chẳng mấy quan tâm khi người bắt được anh nghe lén chỉ là Baekhyun chứ không phải ai khác.

 

“Hyung làm gì vậy—”

 

“Suỵtttttt!” Luhan đưa một ngón tay lên miệng ra hiệu. “Yên lặng hộ anh cái?! Họ sẽ nghe thấy mất!”

 

Đến lúc đó Baekhyun mới nhận ra Luhan đang làm gì.

 

“Sehun ở trong đó ạ?”

 

Luhan gật đầu, hơi bĩu môi.

 

“Anh vô tình nhìn thấy thằng bé đang trên đường tới đây, trên mặt là nụ cười vô cùng rạng rỡ. Sehunnie chưa bao giờ vui vẻ như thế.”

 

Baekhyun thấy hơi buồn cho Luhan khi biết rằng anh ấy cực kì crush cậu học sinh năm hai kia.

 

Có tiếng cười vọng ra từ căn phòng khiến Luhan ngay lập tức dán cả người lên cánh cửa. Baekhyun cũng không chiến thắng nổi sự tò mò muốn biết tại sao hai người trong phòng kia lại cười.

 

“Đó là Sehunnie…” Luhan cố gắng lắng tai nghe rõ hơn chút nữa.

 

Có gì thú vị tới mức Chanyeol có thể làm Sehun cười chứ? Baekhyun nhủ thầm trong đầu. Khi ngước nhìn lên, cậu bắt gặp Luhan với nụ cười thấu hiểu trên khuôn mặt anh ấy.

 

“Em… em thích Chanyeol có phải không?”

 

Mắt Baekhyun trợn tròn, theo bản năng lùi lại một bước, vừa xua tay vừa lắc đầu nguầy nguậy.

 

“Không! Không! Không đời nào em lại—”

 

“Suỵttttttt!” Luhan vội vàng nhắc.

 

Baekhyun che miệng, hạ thấp giọng thì thầm. “Em không thích Chanyeol đâu.”

 

Luhan đảo mắt. “Ôi, thôi đi, anh là người mang năng lực đọc suy nghĩ đấy.”

 

Baekhyun cảm thấy hai má mình nóng bừng lên.

 

“Nhưng e-em không mà.”

 

Luhan thở dài. “Tùy em thôi.” Rồi lại tiếp tục công cuộc nghe lén.

 

Mình không thích Chanyeol… đúng chứ?

 

***

 

Đầu Chanyeol đang gật gù lên xuống theo tiết tấu nhạc phát ra từ tai nghe thì có tiếng gõ cửa.

 

Vươn vai, vò rối mái tóc, Chanyeol đi ra mở cửa.

 

“Chào hyung.” Sehun cất tiếng chào.

 

Chanyeol gật đầu. “Vào đi.”

 

Lưỡng lự bước vào, Sehun khép lại cánh cửa phía sau khi Chanyeol đã quay trở lại ngồi trên giường.

 

“Em có mang theo tài liệu liên quan tới bài báo cáo…”

 

“Tốt.”

 

Sehun hít vào một hơi thật sâu rồi ngồi xuống giường của Chanyeol. Trái tim cậu đập rất nhanh, hi vọng sự lo lắng của mình không thể hiện ra quá rõ.

 

“Được rồi. Em sẽ chỉ hỏi anh vài câu hỏi thôi và viết lại những câu trả lời ấy.”

 

Chanyeol gật đầu nhưng nhìn biểu cảm trên mặt thì có vẻ thấy chuyện này hơi tẻ nhạt.

 

“Năng lực của anh là gì?”

 

“Lửa.”

 

Sehun thầm tự vả, sao câu đấy cũng phải hỏi. Cậu, cùng hầu như tất cả học sinh của ngôi trường này, đều biết năng lực của Chanyeol là gì.

 

“Thuộc hệ?”

 

“Nguyên Tố Cơ Bản.”

 

“Được rồi…” Sehun vừa viết vừa nói. “Năng lực của em là gió. Thuộc hệ Phụ Tự Nhiên.”

 

Chanyeol không nói gì nhưng Sehun biết Chanyeol vẫn đang lắng nghe. Đó là một trong số những điều ở Chanyeol khiến Sehun cảm thấy bị thu hút. Kể từ giữa năm ngoái, Sehun đã bắt đầu ngưỡng mộ Chanyeol từ phía xa. Đương nhiên cậu vẫn luôn cố gắng kết bạn với Chanyeol nhưng nỗi sợ hãi bị lờ đi hay từ chối là quá lớn. Trong suốt mùa hè vừa qua, Sehun đã trưởng thành hơn rất nhiều và dậy thì cực kì thành công khiến cậu ít nhiều có thêm chút tự tin hơn so với hồi còn là sinh viên năm nhất.

 

Sehun ngước lên nhìn Chanyeol, vẫn tự hỏi tại sao Chanyeol lại đồng ý làm nhóm chung với cậu. Là vì chứng chỉ của môn học này sao?

 

“Theo tôi thấy thì lửa và gió khá tương thích với nhau đấy.” Chanyeol đọc lướt qua bài báo cáo của Sehun rồi nói, nhưng có vẻ Sehun vẫn còn đang mải chìm trong mớ suy nghĩ của riêng mình.

 

“Dạ?”

 

Ánh mắt cậu bắt gặp ánh mắt Chanyeol. Sehun ngay lập tức cúi xuống nhìn giấy của mình.

 

“Dù khác hệ nhưng hai năng lực này lại đi sóng đôi với nhau. Ví dụ như câu hỏi này đi ‘Hãy kể ra hai lí do vì sao năng lực của bạn và đối tác có thể hỗ trợ nhau cùng tồn tại’, có thể lấy ví dụ rằng lửa cần khí oxy để duy trì sự cháy, mà gió mang theo oxy nên gần như tương đương với việc gió giúp tạo nên lửa.” Chanyeol giải thích.

 

Sehun gật đầu. “Rất có lí… oa, cảm ơn hyung.”

 

Chanyeol đưa tay ra sau xoa gáy. “Thật ra, lúc tôi làm bài báo cáo này vào năm ngoái, tôi đã chọn Junmyeon hyung để cùng hợp tác và đó đúng là một thảm kịch. Nước và lửa đối nghịch nhau. Mấy dạng câu hỏi nhàm chán kiểu này khiến tôi phát ngấy đến độ cho tất cả đống giấy tờ ấy một mồi lửa.”

 

Sehun bật cười to thành tiếng còn Chanyeol chỉ mỉm cười.

 

“Gì cơ?! Chúa ơi, đúng là điên thật! Thế còn điểm số của anh thì sao?”

 

“Ừm, vì bài báo cáo đó tệ quá nên tôi có thể không làm cũng được.” Chanyeol nhún vai. Bầu không khí có vẻ bớt ngượng ngùng và cứng nhắc hơn.

 

“Nhưng anh bị cấm dùng năng lực mà, sao có thể đốt chúng chứ?” Sehun tò mò hỏi. Cậu chú ý tới từng chi tiết trong câu chuyện của Chanyeol.

 

“Đúng là bị cấm thật, nhưng tôi vẫn có thể thắp sáng một que diêm mà.”

 

Sehun gật đầu, vẫn khúc khích cười trước hành động ngang bướng của Chanyeol. Thật thú vị khi biết Chanyeol cũng có một mặt như thế. Chanyeol luôn được biết tới như một chàng hoàng tử lửa có trái tim băng giá. Luôn luôn từ chối mọi đứa con gái, ngồi lặng yên trong mọi tiết học và lúc nào cũng đẹp trai như vậy.

 

“Tôi chỉ tự hỏi,” Chanyeol cất tiếng nói khiến Sehun ngước nhìn lên. “Sao cậu không làm báo cáo cùng Luhan?”

 

Sehun chớp mắt. “Luhan hyung ấy ạ?”

 

“Phải. Anh ấy có vẻ rất háo hức được giúp cậu.”

 

“Anh ấy rất tuyệt nhưng em không nghĩ anh ấy là người thú vị để trả lời những câu hỏi của em. Em không có ý chê bai gì Luhan hyung đâu…” Sehun nói, hi vọng Chanyeol thôi không truy hỏi động cơ của cậu nữa.

 

Chanyeol gật đầu. “Vậy tôi đoán là… tôi khá thú vị. Nhưng Luhan có vẻ rất thích cậu. Anh ấy luôn luôn thực sự phấn khích mỗi lần gặp cậu.”

 

Sehun cắn môi. “Thế còn anh và Baekhyun thì sao?

 

Cậu nói ra rồi.

 

Câu hỏi mà cậu vẫn luôn muốn hỏi từ ngày bắt gặp hai người họ ôm nhau bên ngoài kí túc xá. Sehun biết toàn bộ câu chuyện. Cậu biết những tin đồn. Cậu biết Chanyeol rất khó chịu khi phải tiếp xúc da thịt với người khác. Dù cho với bạn bè thân thiết đi chăng nữa. Nhưng sao Chayeol lại thoải mái như vậy với Baekhyun? Làm thế nào và tại sao Chanyeol lại dễ dàng chạm vào Baekhyun như thế?

 

Chỉ mới nhắc tới tên của Baekhyun, biểu cảm trên mặt Chanyeol đã sáng bừng lên dù rất khó phát hiện ra. Thiếu chút nữa Sehun đã bỏ lỡ mất độ cong khóe môi chỉ một centimet của Chanyeol.

 

“Baekhyunnie sao?”

 

Sehun cũng không biết tại sao tông giọng đó lại khiến trái tim cậu chùng xuống.

 

“P-Phải rồi. Hai người các anh khá thân mà, đúng chứ?”

 

Chanyeol gật đầu, tự nhếch khóe miệng cười một mình. “Ừm, cũng phải, chắc là nói vậy cũng đúng đi.”

 

Sehun quyết định đào sâu thêm một chút nữa. Dù sao đây cũng là cơ hội cuối cùng của cậu.

 

“Anh có thích anh ấy không?”

 

Hai gò má Chanyeol đỏ hồng, trên môi nở nụ cười, mắt cũng dán chặt dưới sàn nhà.

 

“Cậu ấy rất dễ thương. Trêu cậu ấy rất vui. Nhất là khi khuôn mặt nhỏ của cậu ấy nhăn lại tức giận hay khi cậu ấy bĩu môi! Thế nhưng tuyệt với nhất là khi cậu ấy nở nụ cười. Baekhyun… cậu ấy dễ thương lắm.”

 

Sehun cũng không biết cậu đang hi vọng một câu trả lời như thế nào. Câu nói của Chanyeol không khiến cậu thất vọng, cũng không khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn chút nào.

 

“Vậy là anh có thích anh ấy.”

 

Chanyeol nhún vai. “Cũng chẳng vấn đề gì. Tôi sẽ luôn ở bên Baekhyun dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.”

 

Sehun cũng muốn được chú ý. Cậu muốn Chanyeol coi cậu như một người bạn. Có lẽ chỉ khi đó Chanyeol mới bắt đầu có tình cảm với cậu. Cái cậu cần chỉ là cơ hội mà thôi.

 

“Nếu em là Baekhyun… Em nghĩ mình cũng sẽ thích anh, Chanyeol hyung ạ.” Sehun chậm rãi nói.

 

Chanyeol nhìn cậu mỉm cười.

 

“Vậy khi cậu là Sehun thì cậu không thích tôi sao?”

 

Mắt Sehun trợn tròn, ngay lập tức lắc đầu. “Không! Không phải thế! E-Em có thích anh mà!”

 

Chanyeol bật cười rồi gật đầu. “Được rồi, quay lại việc đang làm dở thôi. Câu hỏi tiếp theo là gì?”

 

Sehun hi vọng hai gò má mình không quá đỏ. Cậu vừa mới trực tiếp tỏ tình với Chanyeol mà.

 

Em thích anh. Em thích anh rất nhiều, Chanyeol ạ… Một ngày nào đó, em sẽ thật tự hào mà nói như vậy trước mặt anh.

 

Giá như anh chịu chú ý tới em…

[TRANS][CHANBAEK] Người Bảo Hộ – 23

Chapter 23

 

“Chanyeol—! Chúng ta đi đâu vậy??” Baekhyun để mặc bản thân bị tên khổng lồ kéo đi. Cả hai vội vã rời khỏi phòng y tế khiến Baekhyun suýt trượt chân vài lần.

 

Chanyeol không trả lời, chỉ nắm chặt tay Baekhyun hơn. Về đến gần tòa nhà kí túc, Baekhyun thật sự không chịu nổi nữa.

 

“Yah! Ya—” Baekhyun quát, thành công thu được sự chút ý của Chanyeol. Biểu cảm trên mặt cậu ấy khiến Baekhyun không nhịn được mà bĩu môi. Sao Chanyeol lại nhìn cậu như thế chứ?

 

“G-Gì đấy?” Thấy Chanyeol cứ nhìn chằm chằm mà không nói gì, Baekhyun quát tiếp.

 

“Cậu thích anh trai kế của tôi sao?” Chanyeol nghiêm túc hỏi.

 

Mắt chớp chớp, Baekhyun nổi cáu. “Cái quái—Đương nhiên rồi! Anh ấy tốt bụng và thân thiện hơn cậu nhiều…”

 

Chanyeol cau mày.

 

“Cậu thích anh ta hơn tôi?”

 

Câu hỏi khiến Baekhyun chôn chân tại chỗ không biết trả lời ra sao. “Ư-Ừm, tớ—”

 

“Cậu thích ở bên anh ta hơn ở bên tôi phải không? Cậu muốn mỗi ngày anh ta tới lớp cùng cậu thay vì tôi có phải không? Cậu muốn—”

 

“Này Park Chanyeol!” Baekhyun ngắt lời. “Tớ đã bao giờ nói mấy điều đó chưa hả?! Chỉ vì tớ yêu quý anh ấy như anh trai không có nghĩa là tớ muốn lấy anh ấy! Cậu muốn tớ dính lấy anh ấy 24/7 sao? Tớ thà dính lấy tên khổng lồ ngu ngốc nào đó còn hơn là dính lấy Yixing hyung. Vì sao à, vì cậu ngu ngốc đến mức không nhận ra tớ coi trọng tình bạn của chúng ta nhiều như thế nào!”

 

Phẫn nộ xong, Baekhyun đứng đó thở hổn hển. Đến khi cậu ngước nhìn lên, trong tầm mắt chỉ còn lại nụ cười rộng ngoác trên mặt tên khổng lồ.

 

Hai gò má đỏ hồng nâng lên, khóe môi cũng khẽ nhếch. Đôi mắt sáng ngời tràn ngập vui sướng như con trẻ. Khuôn mặt bừng sáng.

 

“Vậy là…” Chanyeol ranh mãnh nói. “Cậu thích tôi hơn phải không?”

 

Baekhyun nhìn cậu ta, cất giọng rên rỉ. “Tớ nói bao nhiêu thế mà cậu chỉ quan tâm có vậy thôi sao?! Đáng lẽ tớ chỉ nên—”

 

Chưa nói hết câu, Chanyeol đã ôm cậu thật chặt, chôn cả khuôn mặt vào cần cổ Baekhyun. Chiều cao khác biệt khiến cái ôm có chút ngượng nghịu thế nhưng vì não bộ đang trống rỗng, Baekhyun đâu thể để ý tới tiểu tiết này được.

 

“Baekhyun, tôi cũng rất thích cậu.” Chanyeol thì thầm bên tai Baekhyun. Lúc này, cậu mới giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Chanyeol với gương mặt đỏ bừng, đỏ tới cả hai vành tai, không dám nhìn thẳng nữa.

 

“Aww, sao mặt cậu đỏ vậy? Đừng nói với tôi là cậu crush tôi đấy nhé?” Chanyeol buông lời trêu chọc.

 

Baekhyun lắp bắp. “K-Không đời nào! Đ-Đừng có mơ! Cậu… Cậu là đồ điên! Chắc cậu v-vẫn còn chưa tỉnh hẳn rồi!!” Baekhyun xoay người đi, tay tự vả vào miệng, thầm mắng bản thân mau dừng nói nhảm lại.

 

“Ô thật thế sao? Baekhyun của tôi dễ thương quá.” Chanyeol nhảy tới trước mặt Baekhyun nhưng cậu cứ một mực bướng bỉnh xoay mặt đi.

 

“Tớ-Tớ mới không phải là của cậu! Tớ không thuộc về bất cứ ai hết đâu!”

 

Chanyeol chỉ mỉm cười rồi kéo Baekhyun về phòng kí túc.

 

***

 

Sehun dừng bước, nhìn thấy Chanyeol vòng tay ôm Baekhyun. Hiển nhiên hai người họ sẽ chẳng thấy được cậu ở khoảng cách xa thế này, nhưng có gì đó thôi thúc cậu lẩn mình trốn ra sau một góc của tòa nhà.

 

Sehun cắn môi, lẳng lặng nhìn hai người trên cậu một khóa cười đùa với nhau. Cái cách Chanyeol nhìn Baekhyun khiến tim cậu như tan vỡ. Tại sao Chanyeol chỉ như vậy với mình Baekhyun? Baekhyun thì có gì đặc biệt mà thu hút được Chanyeol?

 

Sehun thở dài, cất bước quay trở về phòng, hi vọng có thể chút ít thanh tỉnh đầu óc mình.

 

Cùng ngay hôm đó, Luhan trông thấy Sehun thất thần đi quanh khuôn viên trường học. Dù có gọi bao nhiêu lần, thậm chí chạy theo với đôi tay vẫy điên cuồng, Sehun cũng không cho anh lấy một ánh mắt. Luhan định đọc ý nghĩ của Sehun nhưng rồi dừng lại. Anh đã thề sẽ không làm thế với cậu ấy. Anh sẽ không sử dụng năng lực của mình đọc ý nghĩ của đối phương khi không được sự cho phép của người đó.

 

***

 

Vài ngày sau, dường như một lời đồn đại nào đó đã lan ra khắp toàn trường. Đó chính là ngày mà Baekhyun lo sợ nhất.

 

Trong lớp, mọi người tránh cậu như tránh dịch bệnh. Baekhyun không nhận ra sự khác lạ ấy trong bữa sáng mà vẫn như thường lệ ngồi ăn cùng mọi người, thế nhưng, khi vừa mới bước vào khu nhà học, mọi người đã bắt đầu nhìn cậu bằng những ánh mắt kì quái, to nhỏ thì thầm gì đó với nhau. Một vài tiền bối, thậm chí có cả vài học sinh năm nhất cũng nhìn cậu chằm chằm.

 

“Nghe gì chưa? Byun Baekhyun và học sinh yêu quý của Hiệu trưởng, Yixing, yêu nhau đấy…”

 

“Có người nghe thấy họ nói chuyện với nhau trong phòng y tế.”

 

“Thế không phải có một tiền bối mang năng lực nước nào đấy crush Yixing à?”

 

“Tớ thì cứ nghĩ Baekhyun thích Chanyeol…”

 

Ai cũng vậy, chỉ trừ Chanyeol, Kyungsoo và những người bạn khác chưa biết tới lời đồn này vẫn đối xử với cậu như thường ngày. Sau đó, Baekhyun gặp Jongin ở lớp NP, ngay lập tức bị Jongin ôm vai bá cổ trong khi Tao và Sehun dường như cố gắng cách xa khỏi cậu. Có vẻ hai đứa nhóc năm hai kia đã nghe chuyện rồi và không nói với Jongin. Hoặc có lẽ Jongin cũng chẳng thèm tin vào những điều bịa đặt ấy. Dù sao Baekhyun vẫn hi vọng câu trả lời là suy luận thứ hai.

 

“Gần đây đã dấy lên kha khá những mối lo ngại về việc sử dụng năng lực trong trường chúng ta.” Cô Jeong nói khiến vài học sinh bên dưới coi thường cười khẩy.

 

Baekhyun ngồi bên cạnh Chanyeol. Cậu ấy đang gật gà gật gù. Xa chút nữa là Jongin và đám bạn của cậu ấy, đang cùng trò chuyện với đám học sinh năm hai.

 

“Theo đó, cô đã quyết định bài học hôm nay chúng ta sẽ bàn về những năng lực bị cấm sử dụng.” Cô giải thích. “Chúng ta có vài em như vậy ở đây.”

 

“Năng lực bị cấm sử dụng là những năng lực có thể gây nguy hiểm hoặc tổn thương nghiêm trọng tới mạng sống của những học sinh khác nếu không làm chủ được nó hoàn toàn. Đó là sự thật, có những học sinh không thể tập luyện nhiều như các bạn khác, cũng không cần phải tập luyện cường độ cao. Sẽ hơi thiên vị nếu như nói những năng lực này độc đáo, thế nhưng chúng chính là như vậy. Những học sinh mang trong mình năng lực bị cấm, theo thời gian sẽ dần sử dụng chúng một như bản năng. Nói vậy, không có nghĩa là họ sẽ sử dụng năng lực đúng nơi đúng chỗ, hay không cần luyện tập, chỉ là càng sử dụng ít, càng an toàn hơn cho những người xung quanh và chính họ mà thôi.”

 

Một học sinh giơ tay lên. “Thưa cô, đã bao giờ có ai lẽ ra bị cấm nhưng lại không bị cấm rồi mất kiểm soát chưa ạ?”

 

Cô Jeong lắc đầu. “May mắn là chưa. Trường chúng ta là môi trường an toàn nhất để bảo vệ chúng ta khỏi những tai nạn như thế.”

 

Baekhyun thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cậu sẽ không sao.

 

Suốt bữa trưa, mấy đứa con gái cứ lượn quanh Chanyeol làm gián đoạn cuộc trò chuyện của bọn họ về chuyến đi săn tiếp theo.

 

“Chanyeol oppa,” Một đứa con gái tự tin lên tiếng. Chanyeol xoay đầu lại, mặt không biểu cảm.

 

“Gì.”

 

“Có thật là anh thua Yixing oppa rồi không?”

 

Cả Jongdae và Kyungsoo đều đưa mắt nhìn Chanyeol ngồi cuối dãy bàn, đang nhìn chằm chằm cô gái kia. Một đứa con gái đứng phía sau cũng khúc khích khích cười khi ánh mắt Chanyeol quét qua.

 

“Thua cái gì?” Chanyeol hỏi, một chút ít sự quan tâm cũng không thèm thể hiện ra.

 

Chỉ tới khi ánh mắt đứa con gái kia thoáng nhìn qua Baekhyun, Chanyeol mới vỡ lẽ.

 

Baekhyun ngẩng đầu lên, miệng nhồi đầy cơm với thịt gà, hai mắt mở to tròn. “Hm, sao?”

 

“Baekhyun ấy ạ.” Một đứa con gái khác lên tiếng.

 

Baekhyun nghẹn cơm khiến Luhan phải nhẹ vỗ lưng cậu cho xuôi.

 

“Baekhyun thì tôi đã thắng được từ lâu rồi.” Chanyeol vừa nói, mắt vừa liếc tới Baekhyun rồi mới thư thả nhìn đứa con gái trước mặt. Nụ cười đểu nhòa dần nhưng cô ta không chịu lùi bước.

 

“Oppa, sao anh có thể chọn người như Baekhyun chứ?” Cô ta phàn nàn, lườm lườm Baekhyun. Jongdae chứng kiến câu chuyện mà cố nhịn cười, bấu chặt lấy tay Minseok.

 

“Có gì đáng cười hả?” Một trong số những đứa con gái nhăn mặt hỏi Jongdae.

 

“Không có gì, chỉ là mặt cô trông buồn cười quá.” Nghiêm túc nói, Jongdae khiến cả Junmyeon cũng phải bật cười theo. Cô ta há hốc mồm kinh ngạc rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt.

 

“Cậu cứ cẩn thận đấy, Byun.” Trước khi bỏ đi cùng đám bạn, cô ta còn không quên bỏ lại một câu.

 

“Có chuyện quái quỷ gì với cái thái độ đó vậy?” Luhan hỏi.

 

Minseok lên tiếng. “Những tin đồn. Gần đây chúng đang được lan truyền rất nhanh.”

 

“Về Baekhyun hả?” Junmyeon cũng mơ hồ hỏi lại.

 

Jongin gật đầu. “Tao và Sehun cũng bàn tán về chuyện này…”

 

Nghe thấy tên Sehun, Luhan ngay lập tức chen vào. “Sehun cũng nghe rồi sao?”

 

“Họ truyền tai nhau rằng Yixing và Baekhyun yêu nh—”

 

“Yixing của tôi?!” Junmyeon ngạc nhiên hỏi.

 

Mắt Baekhyun trợn tròn, còn Chanyeol chỉ đảo mắt.

 

“Thế anh còn nghĩ là ai nữa, ông già nào đó sống trong rừng à? Chính là Yixing, Zhang Yixing của anh đấy!” Jongdae ôm trán trước sự ngốc nghếch của Junmyeon.

 

“Cậu ấy thì có gì liên quan đến Baekhyun?”

 

Tất cả mọi người quay sang nhìn Baekhyun, cậu đang yên lặng thưởng thức món súp đậu phụ.

 

“Uh… Vài ngày trước Jongdae và Kyungsoo giúp em đưa Chanyeol tới phòng y tế.” Cậu kể. “Yixing hyung cũng ở đó.”

 

Kyungsoo gật đầu. “Đúng vậy. Chuyện gì đã xảy ra sau khi Jongdae và anh rời đi?”

 

Baekhyun đặt chiếc thìa xuống, trong nửa giây đồng hồ khẽ trộm liếc Chanyeol. “Em và Yixing hyung nói một chút chuyện với nhau.”

 

Junmyeon chớp mắt. “Chỉ vậy thôi?”

 

Baekhyun gật đầu. “Vâng.”

 

Jongdae nhìn Chanyeol. “Thế còn cậu thì sao? Cậu có nghe được gì không? Mà cậu tỉnh dậy từ lúc quái nào vậy?”

 

Chanyeol nhớ lại ngày hôm đó.

 

*Flashback*

Cái quái gì, mình đang ở đâu đây? Chanyeol nghĩ, cố gắng xem xét xung quanh. Vô tình duỗi tay ra đập vào thành giường, hắn khó khăn ngồi dậy. Bởi vì chuyển động của hắn, chiếc giường kêu ‘két’ một tiếng. Hắn nghe thấy tiếng bước chân ngày một tới gần.

Khỉ thật…! Sợ hãi, Chanyeol kéo chăn trùm kín đầu, hi vọng người kia sẽ không chú ý tới hắn.

Người kia dừng lại ngay bên cạnh Chanyeol rồi vươn tay ra nắm lấy mép chăn, thật nhẹ nhàng kéo chăn xuống làm lộ mặt Chanyeol.

“Cậu còn dám ngủ sao?” Một giọng nói quen thuộc lầm bầm. “Sau khi khiến tớ hốt hoảng như thế…”

… Baekhyun…? Hắn thầm lắc đầu, làm sao có thể là Baekhyun cơ chứ.

Cả căn phòng một lần nữa chìm vào yên lặng. Chanyeol cũng không biết liệu người kia đã đi hay chưa.

“Giá mà lúc tỉnh dậy cậu cũng đáng yêu thế này.” Baekhyun rầm rì nói. Chanyeol mím chặt miệng lại, thầm cầu nguyện đôi môi không bán đứng mình. Hắn thật sự muốn phá lên cười nhưng nếu Baekhyun phát hiện ra hắn giả vờ ngủ, cậu ấy sẽ tức điên lên mất.

“Baekhyun?” Giọng Yixing vang vọng. Baekhyun ngay tức khắc rụt tay lại, đi ra khỏi phòng. Biết Baekhyun đã rời đi, Chanyeol mới chậm rãi mở to đôi mắt.

“Em đây rồi. Vậy mà anh cứ nghĩ em rời đi mà không thèm nói với anh lấy một tiếng.” Chanyeol nghe thấy Yixing nói. Ôi hắn ước ông anh trai kế của hắn đừng xuất hiện.

“Xin lỗi, em chỉ đi kiểm tra xem Chanyeol có sao không thôi.”

Một tiếng ‘rầm’ phát ra từ bên kia bức tường khiến Chanyeol ngay lập tức bật dậy. Mới đầu đầu hắn còn choáng váng vì cử động đột ngột nhưng giọng nói của Yixing đã kéo hắn về với thực tế.

“Sao em quan tâm tới Chanyeol nhiều như vậy?” Yixing ngây ngô hỏi.

“Dạ, s-sao cơ ạ?”       

“Baekhyun, anh không nghĩ em chỉ lo cho Chanyeol thôi đâu. Em có chắc mình không dành cho Chanyeol bất cứ thứ tình cảm nào đặc biệt hơn chứ?” Yixing nghiêm túc hỏi.

Chanyeol nín thở, muốn nghe câu trả lời từ Baekhyun, muốn biết Baekhyun cảm thấy thế nào về hắn. Chanyeol biết hắn không nên nghe trộm, nhưng trong tình huống này, đâu thể làm gì khác. Ít nhất đó là lí do mà hắn tự nhủ với bản thân.

“Em-em không hiểu ý anh…” Baekhyun bối rối.

“Vậy… còn anh thì sao? Baekhyun, đối với em, anh là gì?”

“Hyung l-là hyung, đương nhiên rồi. Luôn bên cạnh cho em những lời khuyên…”

“Không thể là gì đó khác sao? Anh không muốn bị gộp chung với những người như Junmyeon hay Kyungsoo.”

“Vậy thì anh có thể làm hyung mà em yêu thích chăng?” Câu trả lời nghe thật giống một câu hỏi.

“Có gì mà buồn cười ạ?”

Yixing bật cười thành tiếng. Chanyeol cau mày, vừa xảy ra chuyện gì rồi?! Hắn tựa sát vào tường, giọng nói của hai người kia ở rất gần.

“Sao ạ? Em đã làm gì sao?”

“Không. Giờ thì anh chỉ là hyung mà em yêu thích thôi nhưng…” Yixing cúi người ghé sát tai Baekhyun, thì thầm. Chanyeol không thể nghe rõ được nữa và đó chính là lúc Chanyeol biết hắn cần phải ra khỏi phòng.

“đến cuối cùng, anh sẽ trở thành—”

“Mẹ nó, hai người nghĩ mình đang làm cái chó má gì thế?”

Baekhyun ngay lập tức xoay đầu nhìn sang. Yixing cũng chậm rãi tách ra khỏi Baekhyun, khóe miệng khẽ nhếch.

Cái quái gì thế!! Sao hai người họ lại có cái tư thế đứng như kia?!

“Oh Chanyeol, em tỉnh rồi đấy à?” Yixing không nhanh không chậm nói, hoàn toàn làm lơ khóe miệng kéo xuống giận dữ cùng vành tai đỏ bừng của Chanyeol.

“Cha-Chanyeol…!” Baekhyun ngước nhìn Chanyeol trước khi ánh mắt cậu ấy chuyển dời lên mái tóc rối bù, chỉa về tứ phía của hắn.

Chanyeol gườm gườm nhìn Yixing nhưng rồi chỉ lắc đầu, tiến tới nắm lấy tay Baekhyun. Hắn thích cái cách tay Baekhyun ấm dần lên nhờ sự đụng chạm của hắn.

“Giờ tôi sẽ đi… cùng với người của tôi.”

*End of flashback*

 

Tất cả mọi người nhìn Chanyeol đầy kì vọng. Tên khổng lồ chỉ đơn giản nhún vai, khoanh hai tay trước ngực. Ánh mắt hắn vừa vặn giao với Baekhyun, trông cậu ấy cũng có vẻ hứng thú với câu chuyện của hắn.

 

“Oh, tôi tỉnh dậy vừa đúng lúc.” Chanyeol nhếch miệng cười. “À còn nữa, nhân đây tôi cũng muốn tuyên bố với mọi người luôn, Baekhyun là của tôi.”

 

Thìa đũa đồng loạt rơi xuống bàn. Miệng ai nấy há hốc kinh ngạc. Baekhyun phun cả miệng nước lên mặt Chanyeol.

 

Có lẽ chỉ là vô tình thôi. Hoặc cũng có thể là cố ý.